2,765 từ
Ánh sáng ban mai bắt đầu xuyên qua lớp tuyết dày bám trên cửa kính toa dùng bữa, nhưng nó không mang lại hơi ấm mà chỉ làm lộ rõ sự tàn tạ của những con người đang đứng bên bờ vực của cái chết. Julian Vane đứng ở đầu toa tàu, đôi mắt xám thép của ông lướt qua từng gương mặt đang tái nhợt đi vì sợ hãi. Vết bỏng bên tay trái đã được bác sĩ Arbuthnot băng bó sơ sài bằng một dải khăn lụa trắng, nhưng cơn đau nhức nhối vẫn nhắc nhở ông về sự hiện diện của kẻ thù trong bóng tối.
"Thưa mọi người, thời gian không còn là một khái niệm trừu tượng nữa. Nó là kẻ thù trực tiếp của chúng ta." Vane lên tiếng, giọng ông khô khốc nhưng tràn đầy uy lực. "Bác sĩ Arbuthnot đã xác định chúng ta bị đầu độc bằng một loại độc tố tác động chậm. Dựa trên các triệu chứng lâm sàng của Miller, tôi cần thực hiện một phép thử loại trừ ngay lập tức."
Vane yêu cầu người soát vé mang đến một bộ cốc thủy tinh sạch và một bình nước khoáng chưa mở nắp. Ông đặt mảnh giấy chứa danh sách tên và các ký hiệu hóa học lên mặt bàn. Những ký hiệu như AgNo3 hay nồng độ tính bằng miligam được ghi chép một cách tỉ mỉ, cho thấy hung thủ là một kẻ có kiến thức chuyên sâu về dược lý hoặc hóa học thực nghiệm.
"Bác sĩ, hãy nhìn vào ký hiệu bên cạnh tên của bà Elena." Vane chỉ vào một dòng chữ nhỏ. "Ký hiệu này không phải là một hợp chất hóa học đơn thuần. Nó là mã số của một loại vaccine đang được nghiên cứu tại các viện hàn lâm quân sự. Nếu tôi không nhầm, đây không phải là chất độc giết người ngay lập tức, mà là một loại vi khuẩn nhân tạo gây ức chế hệ thần kinh."
Bác sĩ Arbuthnot đeo kính, khuôn mặt ông già nua thêm vài tuổi khi đọc kỹ các dòng chữ. "Nếu đúng như vậy, thuốc giải không nằm ở đâu xa. Nó phải nằm trong tầm tay của kẻ đã gieo rắc nó. Vi khuẩn loại này cần một môi trường nhiệt độ ổn định để bảo quản thuốc giải, nếu không chính hung thủ cũng sẽ mất mạng."
Vane gật đầu. Ông quay sang quan sát chiếc tủ lạnh nhỏ dùng để bảo quản thực phẩm cao cấp ở góc toa dùng bữa. Đó là một thiết bị hiện đại sử dụng các khối đá khô và ngăn cách bằng các lớp chì mỏng.
"Người soát vé, chìa khóa của ngăn đông lạnh đang ở đâu?" Vane hỏi.
"Thưa ngài, bếp trưởng là người giữ nó, nhưng ông ấy hiện đang bị kẹt ở toa hạng ba cùng với các nhân viên khác sau trận lở tuyết." Người soát vé lúng túng đáp.
Vane không nói thêm, ông bước tới trước chiếc tủ, rút khẩu súng Webley và dùng báng súng nện mạnh vào ổ khóa đồng. Sau ba cú va chạm chuẩn xác vào điểm yếu cơ học của lẫy khóa, cánh cửa tủ bật mở. Bên trong, giữa những chai rượu sâm panh và các khối thịt hun khói, có một hộp kim loại nhỏ màu bạc, hoàn toàn không có nhãn mác.
"Đừng chạm vào nó!" Vane ngăn cản khi Arbuthnot định đưa tay ra. "Nếu đây là một cái bẫy áp suất, chúng ta sẽ kết thúc cuộc chơi ngay tại đây."
Vane lấy một sợi dây thép nhỏ từ túi áo, nhẹ nhàng luồn qua khe hở của nắp hộp. Ông nhắm mắt lại, lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất từ bên trong. Bản năng của một cựu đặc nhiệm giúp ông cảm nhận được sự hiện diện của các lò xo và bánh răng. Sau một phút căng thẳng mà tất cả mọi người trong toa đều nín thở, Vane khẽ gạt lẫy. Một tiếng "tách" nhẹ vang lên. Nắp hộp mở ra, lộ ra sáu ống nghiệm nhỏ chứa chất lỏng màu xanh nhạt và một chiếc ống tiêm bằng thủy tinh.
"Chỉ có sáu ống?" Miller thốt lên, giọng anh ta run rẩy. "Nhưng chúng ta có tới mười một người ở đây!"
Sự hoảng loạn bùng phát. Vị thương nhân Hy Lạp lao tới định cướp lấy chiếc hộp, nhưng Vane đã nhanh hơn. Ông vung tay, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào ngực gã thương nhân.
"Lùi lại. Sự ưu tiên sẽ được quyết định bởi giá trị của thông tin và mức độ nhiễm độc. Tôi không điều hành một hội từ thiện, tôi đang điều hành một cuộc điều tra."
Vane quay lại nhìn bác sĩ Arbuthnot. "Bác sĩ, ông là người am hiểu về liều lượng. Hãy kiểm tra xem liệu sáu ống này có thể chia nhỏ ra cho mười một người không, hay đây là một trò chơi tâm lý của hung thủ nhằm khiến chúng ta tiêu diệt lẫn nhau?"
Arbuthnot cầm một ống nghiệm lên soi dưới ánh sáng mặt trời. "Mật độ phân tử của chất lỏng này rất cao. Nếu pha loãng với nước cất theo tỉ lệ một năm, chúng ta có thể tạo ra đủ liều lượng cho tất cả mọi người. Nhưng hiệu quả sẽ bị giảm đi một nửa. Chúng ta sẽ không chết, nhưng sẽ bị liệt chi trong vài tuần."
"Thà bị liệt còn hơn là nằm trong hòm gỗ." Bà Elena lên tiếng, gương mặt bà đã lấy lại chút bình tĩnh của một quý tộc.
Trong khi bác sĩ Arbuthnot chuẩn bị các dụng cụ y tế, Vane bước đi dọc theo toa tàu. Ông cảm thấy một sự mâu thuẫn trong cách hành động của hung thủ. Tại sao một kẻ sát nhân chuyên nghiệp, kẻ đã giết Nam tước và người thợ máy một cách tàn nhẫn, lại để lại thuốc giải trong tủ lạnh? Điều này không khớp với logic của một cuộc ám sát gián điệp thông thường.
Vane dừng lại trước chỗ ngồi của người phụ nữ trẻ tự xưng là gia sư – cô Mary. Nãy giờ cô vẫn ngồi im lặng, tay cầm một cuốn sách nhỏ, nhưng đôi mắt cô không hề rời khỏi chiếc hộp bạc trên tay bác sĩ.
"Cô Mary, cô có vẻ rất bình tĩnh đối với một người đang mang mầm bệnh chết người trong người." Vane lên tiếng, đôi mắt ông soi mói từng cử động nhỏ của cô.
"Thưa ông Vane, tôi đã học được cách chấp nhận số phận từ những năm tháng dạy trẻ ở các vùng dịch bệnh phía Đông." Cô Mary trả lời, giọng nói của cô trong trẻo và chuẩn mực. "Sợ hãi chỉ làm nhịp tim nhanh hơn, khiến chất độc lan tỏa mau hơn mà thôi."
"Một lý lẽ khoa học rất xác đáng." Vane mỉm cười lạnh lẽo. "Nhưng cô có biết điều gì thú vị không? Khi tôi kiểm tra danh sách trong túi kẻ thợ máy kia, tên của cô không có các ký hiệu hóa học đi kèm. Thay vào đó, nó có một ký hiệu toán học: số không."
Vane tiến lại gần hơn, che khuất ánh sáng mặt trời đang chiếu vào Mary. "Số không có nghĩa là cô không bị đầu độc, hoặc cô chính là người nắm giữ chìa khóa của toàn bộ sự việc này. Tại sao một gia sư nghèo lại có đôi bàn tay mềm mại không một vết chai, nhưng bả vai phải lại hơi lệch – dấu hiệu của một người thường xuyên luyện tập bắn súng trường?"
Mary định đứng dậy nhưng Vane đã đặt bàn tay to lớn của mình lên vai cô, ấn cô ngồi xuống. "Đừng vội. Tôi vừa tìm thấy một chi tiết cơ học thú vị trên chiếc hộp bạc kia. Nó có một vết xước hình chữ V, giống hệt vết xước trên chiếc trâm cài tóc của cô."
Cả toa dùng bữa lại một lần nữa rơi vào im lặng. Mọi ánh mắt giờ đây đổ dồn về phía người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối kia.
"Ông là một thám tử giỏi, Julian Vane." Mary thay đổi hoàn toàn thái độ. Giọng cô không còn sự rụt rè của một gia sư mà mang sắc thái của một kẻ bề trên. "Nhưng ông đã sai một chi tiết. Tôi không giết Nam tước. Tôi được cử đến đây để bảo vệ tập hồ sơ hợp kim, giống như ông. Nhưng mục tiêu của tôi là đảm bảo nó không rơi vào tay bất kỳ ai, kể cả Chính phủ Vienna."
"Cô là đặc vụ của tổ chức nào?" Vane hỏi, tay ông vẫn giữ chặt vai cô.
"Tôi thuộc về sự cân bằng của Châu Âu. Nam tước Von Hardt định bán công thức hợp kim đó cho cả hai phía để châm ngòi chiến tranh và trục lợi. Kẻ thợ máy mà ông đấu súng dưới gầm tàu là người của phía bên kia. Hắn giết Nam tước để chiếm đoạt hồ sơ, còn tôi đầu độc mọi người để tạo ra một sự trì hoãn cần thiết."
"Trì hoãn để làm gì?"
"Để các đồng đội của tôi kịp tiếp cận đoàn tàu này trước khi quân đội Áo-Hung đến đây." Mary cười nhạt. "Ông nghĩ tại sao tàu lại lở tuyết đúng lúc này? Đó không phải là tai nạn. Đó là một vụ nổ có tính toán từ sườn núi."
Vane cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Một ván bài chính trị quy mô lớn đang diễn ra trên một đoàn tàu bị kẹt, và tất cả hành khách ở đây chỉ là những con tốt thí. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, phía xa trên đỉnh núi, những bóng đen nhỏ xíu đang bắt đầu di chuyển xuống phía đường ray. Đó không phải là đội cứu hộ, mà là một đơn vị vũ trang.
"Bác sĩ, tiêm thuốc giải ngay lập tức!" Vane ra lệnh. "Chúng ta không có sáu tiếng. Chúng ta chỉ có chưa đầy ba mươi phút trước khi nơi này biến thành một bãi chiến trường."
Trong khi Arbuthnot vội vã thực hiện công việc y tế, Vane kéo Mary đứng dậy. "Cô sẽ dẫn tôi đến nơi cô giấu tập hồ sơ thật. Đừng nói với tôi rằng nó đã bị kẻ thợ máy lấy đi, vì nếu hắn có nó, hắn đã không quay lại để tấn công tôi."
Mary nhìn Vane với vẻ thách thức. "Ông sẽ làm gì nếu tôi từ chối? Bắn tôi giữa thanh thiên bạch nhật sao?"
"Tôi không cần bắn cô. Tôi chỉ cần để cô lại đây khi những kẻ trên núi kia tràn xuống. Theo tôi biết, tổ chức của cô không có thói quen để lại những kẻ đã thất bại trong nhiệm vụ."
Vẻ mặt của Mary thoáng hiện lên sự dao động. Cô hiểu rằng Vane không hề nói suông. Với tư cách là một cựu đặc nhiệm, ông biết quá rõ quy luật của thế giới ngầm này.
"Nó nằm ở toa chứa than của đầu máy." Mary nói nhỏ. "Bên dưới lớp than thứ ba, trong một hộp thép chịu nhiệt. Nam tước đã giấu nó ở đó ngay trước khi bị tấn công. Hắn là một kẻ cáo già, hắn biết phòng của mình là nơi không an toàn nhất."
Vane quay sang người soát vé. "Lấy cho tôi một chiếc đèn bão và một chiếc xẻng. Bác sĩ, sau khi tiêm thuốc giải cho mọi người, hãy yêu cầu họ nằm sát xuống sàn tàu và gia cố các cửa sổ bằng đệm ghế. Một cuộc đấu súng sắp xảy ra."
Vane bước ra khỏi toa dùng bữa, gió tuyết lập tức tạt vào mặt ông. Ông băng qua những toa tàu vắng lặng, cảm nhận được cái lạnh đang thấm vào từng thớ thịt. Khi đến khu vực chứa than, ông thấy hiện trường vẫn y nguyên như lúc ông và kẻ thợ máy giằng co.
Vane bắt đầu đào bới lớp than đen kịt. Những hạt bụi than bay lên, bám vào vết thương ở tay khiến ông nhức nhối. Sau vài phút lao động cật lực, lưỡi xẻng chạm vào một vật cứng. Một chiếc hộp thép nhỏ xuất hiện.
Vane mở hộp. Bên trong là những bản vẽ kỹ thuật chi tiết về một loại thép có khả năng chịu lực gấp mười lần loại thép thông thường, kèm theo đó là các công thức hóa học phức tạp. Đây chính là chìa khóa để chế tạo ra những khẩu đại bác thần công có thể bắn xuyên qua mọi pháo đài.
"Một thứ vũ khí hủy diệt." Vane lẩm bẩm.
Bất ngờ, một tiếng súng nổ vang lên từ phía sườn núi. Viên đạn sượt qua mạn tàu, để lại một vết lõm sâu trên vách thép. Đám người trên núi đã bắt đầu nổ súng.
Vane ôm chặt tập hồ sơ, lao ngược trở lại toa hành khách. Ông biết rằng mình đang nắm giữ thứ có thể cứu vãn hoặc hủy hoại cả một đế chế. Nhưng trước mắt, ông phải cứu lấy những con người trên đoàn tàu này.
Khi ông bước vào toa dùng bữa, mọi người đã được tiêm thuốc giải và đang nằm rạp xuống sàn theo hướng dẫn của Arbuthnot. Mary vẫn ngồi đó, tay bị còng vào chân bàn.
"Ông đã có nó." Mary nhìn tập hồ sơ trên tay Vane. "Bây giờ ông định làm gì? Giao nó cho Chính phủ và nhận tiền thưởng sao?"
Vane nhìn vào những bản vẽ trong tay, rồi nhìn ra những hành khách đang run rẩy vì sợ hãi. Ông rút chiếc bật lửa bằng đồng ra.
"Tôi sẽ làm điều mà Nam tước nên làm từ đầu."
Vane châm lửa. Những trang giấy mỏng bắt đầu bắt lửa, ánh sáng màu cam rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt cương nghị của ông. Từng trang, từng trang một biến thành tro bụi dưới sự kinh ngạc của Mary và những người xung quanh.
"Ông điên rồi! Đó là công sức của cả một đời người, là hàng triệu bảng Anh!" Mary gào lên.
"Đó là mầm mống của một cuộc chiến tranh có thể giết chết hàng triệu người, trong đó có cả những hành khách vô tội trên đoàn tàu này." Vane thản nhiên đáp. Ông thả những mảnh tro cuối cùng xuống sàn tàu và dùng chân nghiền nát chúng. "Bây giờ, không còn hồ sơ, không còn lý do gì để những kẻ kia tấn công chúng ta nữa. Họ sẽ chỉ thấy một đoàn tàu bị kẹt với những hành khách không có giá trị."
Tiếng súng bên ngoài thưa dần rồi ngưng hẳn. Có vẻ như những kẻ tấn công cũng đã nhận ra sự thay đổi từ tín hiệu vô tuyến mà Mary bí mật phát đi (bằng một thiết bị nhỏ giấu trong cuốn sách). Sự thật đã bị thiêu rụi, và cùng với nó là động cơ của những kẻ giết người.
Julian Vane ngồi xuống chiếc ghế sofa, ông cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể khi thuốc giải bắt đầu phát huy tác dụng. Ông nhìn ra cửa sổ, nơi đội cứu hộ thực sự của đường sắt bắt đầu xuất hiện ở phía xa với những chiếc xẻng và đèn tín hiệu.
Vụ án mạng trên chuyến tàu Phương Đông đã kết thúc theo một cách không ai ngờ tới. Không có vinh quang, không có phần thưởng, chỉ có sự tĩnh lặng của lương tâm. Vane nhìn chiếc đồng hồ bấm giờ của mình. Đúng 10 giờ sáng. Hành trình này cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết, dù cái giá của sự thật là sự biến mất hoàn toàn của nó.
Ông nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tuyết tan chảy trên mái tàu. Cuối cùng, logic của ông đã dẫn đến một kết luận duy nhất: Đôi khi, để cứu lấy thế giới, người ta phải tiêu hủy chính những thứ rực rỡ nhất của nó.
Trong toa tàu hạng nhất, mười một hành khách bắt đầu ngồi dậy, nhìn nhau với sự nhẹ nhõm pha lẫn bàng hoàng. Julian Vane, vị cựu thanh tra với đôi mắt xám thép, đã một lần nữa giải mã thành công bí ẩn ẩn giấu sâu bên trong những vụ án mạng đáng sợ, bằng một phương pháp mà không một sách giáo khoa nào từng dạy: Sự hy sinh của trí tuệ cho hòa bình.