MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 4: NHỮNG MẢNH GHÉP TỪ BÓNG TỐI

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 4: NHỮNG MẢNH GHÉP TỪ BÓNG TỐI

2,578 từ

Tiếng tuyết lở bên ngoài đã ngưng hẳn, nhưng sự tĩnh lặng bao trùm lên đoàn tàu còn đáng sợ hơn cả những âm thanh gào thét của thiên nhiên. Julian Vane đứng lặng người trước thiết bị vô tuyến điện đang nằm gọn trong tủ cứu hỏa. Những tia lửa điện nhỏ xanh lét vẫn còn nhảy múa trên đầu dây đồng, minh chứng cho việc nó vừa mới được sử dụng cách đây không lâu. Trong bối cảnh những năm tháng cuối cùng của thế kỷ mười chín, một thiết bị vô tuyến điện cầm tay là một kỳ quan của kỹ thuật, nhưng ở đây, giữa vùng núi Alps hoang vu này, nó lại là một bản án tử hình cho sự yên bình của hành khách.

Vane đóng cánh cửa tủ lại một cách cẩn trọng để không để lại dấu vân tay. Ông biết rằng mỗi giây trôi qua, kẻ sát nhân – hay đúng hơn là kẻ mật báo – đang nhích gần hơn đến mục tiêu cuối cùng của hắn. Ông quay trở lại toa hàng dùng bữa. Ánh đèn dầu đã cạn gần hết, chỉ còn những sợi bấc cháy leo lét, hắt lên gương mặt của những kẻ nghi phạm những mảng sáng tối chập chờn.

“Thưa mọi người, tôi cần một sự trung thực tuyệt đối, nếu các vị không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo của bóng ma đang lẩn khuất trên tàu này.” Vane phá tan bầu không khí ngột ngạt.

Ông bước tới chỗ Miller, người trợ lý hiện đang bị bác sĩ Arbuthnot canh giữ. Miller trông như một cái xác không hồn, đôi mắt vô định nhìn xuống sàn tàu. Vane kéo một chiếc ghế đối diện, ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ tính bằng centimet.

“Miller, hãy nhìn tôi.” Giọng Vane trầm xuống, mang theo một áp lực vô hình. “Kẻ đó đã liên lạc với anh như thế nào? Hắn không thể đơn giản bước vào phòng Nam tước mà không có sự chỉ dẫn của một kẻ thù trong.”

Miller run rẩy, đôi môi tím tái vì lạnh và sợ hãi. “Hắn... hắn gửi thư cho tôi qua người soát vé ở Paris. Hắn biết về khoản nợ cờ bạc của tôi ở London. Hắn nói nếu tôi giúp hắn lấy được tập hồ sơ về hợp kim, hắn sẽ xóa nợ và cho tôi một số tiền để bắt đầu lại tại Mỹ. Tôi không biết hắn định giết Nam tước! Hắn chỉ nói là sẽ đánh thuốc mê ông ấy!”

“Mô tả ngoại hình của hắn cho tôi.”

“Hắn luôn mặc đồ thợ máy, mặt mày lấm lem dầu mỡ. Nhưng đôi mắt... đôi mắt hắn rất lạ. Một bên xanh lục, một bên màu nâu đất. Hắn không nói chuyện nhiều, chỉ ra lệnh bằng những mảnh giấy.”

Vane ghi chép nhanh chóng. Tình trạng loạn sắc tố mống mắt (heterochromia) là một đặc điểm nhận dạng vô cùng hiếm gặp. Đó là một dữ liệu vàng trong việc sàng lọc nghi phạm. Ông quay sang phía những hành khách khác.

“Trong số các vị, có ai đã nhìn thấy một người thợ máy có đôi mắt hai màu không?”

Nữ bá tước Elena khẽ rùng mình, bà siết chặt chiếc khăn tay. “Tôi... tôi có thấy một người như vậy ở ga Strasbourg. Hắn đang kiểm tra các bánh xe. Tôi nhớ rõ vì ánh nhìn của hắn rất xấc xược, hắn nhìn thẳng vào tôi như thể đang định giá bộ đồ lông thú này.”

“Strasbourg,” Vane lẩm bẩm. “Vậy là hắn đã bám đuôi từ Pháp. Hắn có đồng bọn không?”

“Tôi không thấy ai đi cùng hắn cả,” bà Elena đáp thêm.

Vane đứng dậy, đi dạo một vòng quanh toa xe. Sự chú ý của ông va vào bác sĩ Arbuthnot. Vị bác sĩ già đang cầm một chiếc kẹp y tế, có vẻ như đang cố gắng khử trùng vết thương cho một hành khách nam bị ngã trong lúc tàu phanh gấp.

“Bác sĩ, ông nghĩ sao về việc một kẻ giết người chuyên nghiệp lại mang theo một thiết bị vô tuyến?” Vane hỏi một cách bâng quơ.

Arbuthnot dừng tay, suy nghĩ một lát. “Đó là dấu hiệu của một tổ chức lớn, ông Vane. Không một cá nhân nào có đủ tiềm lực tài chính và kỹ thuật để sở hữu thứ đó vào thời điểm này. Trừ khi... hắn là người của Chính phủ, hoặc một tập đoàn vũ khí.”

“Hoặc là một kẻ đánh thuê cho những kẻ muốn châm ngòi cho một cuộc chiến tranh ở Châu Âu,” Vane bổ sung. “Chúng ta đang đứng trên một kho thuốc súng, và vụ án mạng của Nam tước chính là mồi lửa.”

Vane bước ra khỏi toa dùng bữa, hướng về phía toa hạng hai một lần nữa. Lần này, ông không đi một mình. Ông yêu cầu người soát vé đi cùng, tay cầm một cây đèn bão lớn hơn. Ông cần kiểm tra khoang chứa hành lý – nơi thường bị bỏ qua trong các cuộc điều tra sơ bộ.

Khoang hành lý nằm ở cuối toa hạng hai, không khí ở đây đặc quánh mùi da thuộc, mùi nấm mốc và mùi bụi bặm của hàng năm trời tích tụ. Những chiếc hòm lớn được xếp chồng lên nhau, chằng chịt dây thừng.

“Mở chiếc hòm số 14 ra,” Vane ra lệnh, tay chỉ vào một chiếc hòm gỗ sồi lớn có ký hiệu của một công ty vận tải tại Vienna.

“Nhưng thưa ngài, đó là tài sản riêng của...” Người soát vé ngập ngừng.

“Tôi chịu trách nhiệm. Mở ra!”

Khi nắp hòm bật mở, một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Bên trong không phải là quần áo hay hàng hóa quý giá. Đó là một xác người thứ hai. Nạn nhân là một người đàn ông mặc đồng phục thợ máy thật sự của đoàn tàu. Cổ họng anh ta bị cắt gọn gàng, một nhát dao chuyên nghiệp không kém gì nhát đâm vào tim Nam tước.

Vane không hề ngạc nhiên. Ông đeo găng tay, bắt đầu khám nghiệm sơ bộ thi thể.

“Nạn nhân đã chết ít nhất sáu tiếng. Điều này khớp với suy luận của tôi. Kẻ sát nhân đã giết người thợ máy thật ngay khi tàu rời Paris hoặc trong một trạm dừng ngắn, sau đó đánh tráo thân phận. Hắn đã ở trên tàu từ đầu hành trình với tư cách là nhân viên bảo trì.”

“Lạy Chúa tôi,” người soát vé quỵ xuống, dấu hiệu của sự hoảng loạn bắt đầu hiện rõ. “Vậy là có một con quỷ đang đi lại giữa chúng ta.”

Vane soi đèn vào đôi tay của người thợ máy xấu số. Anh ta đang nắm chặt một thứ gì đó. Vane cẩn thận gỡ những ngón tay đã cứng đờ ra. Đó là một chiếc nút áo bằng đồng, trên mặt có khắc biểu tượng hình vương miện bị gãy.

“Biểu tượng của lực lượng đặc nhiệm đào tẩu,” Vane thầm nghĩ, tim ông đập nhanh hơn một nhịp. Đây là tổ chức mà ông từng đối đầu trong những năm tháng ở thuộc địa. Những kẻ này không chỉ là tội phạm, chúng là những cỗ máy giết người được đào tạo bài bản, những kẻ phản bội lại lời thề quân đội.

“Người soát vé, hãy quay lại và khóa chặt cửa toa hạng nhất. Không cho bất kỳ ai rời khỏi toa dùng bữa. Tôi sẽ xuống gầm tàu.”

“Ngài điên rồi sao? Bên ngoài là âm ba mươi độ và tuyết ngập quá đầu gối!”

“Cấu trúc của đoàn tàu này có một khoảng trống kỹ thuật ở dưới sàn, dùng để dẫn ống hơi nước. Một kẻ am hiểu về máy móc như hắn sẽ chọn nơi đó làm chỗ trú ẩn lý tưởng nhất. Hắn có thể di chuyển dọc theo đoàn tàu mà không ai hay biết.”

Vane không đợi phản đối. Ông mở cửa toa, hơi lạnh lập tức ập vào như một nhát dao cứa vào da thịt. Ông hạ người xuống, bám vào tay vịn kim loại lạnh buốt, từ từ thả mình xuống khoảng không bên dưới sàn toa.

Bên dưới sàn tàu là một thế giới khác. Tiếng gầm rú của gió và tiếng rít của hơi nước thoát ra từ các khớp nối tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Vane bật chiếc đèn pin nhỏ – một thiết bị mới được trang bị cho lực lượng cảnh sát tinh nhuệ – ánh sáng của nó xuyên qua lớp sương hơi nước trắng xóa.

Ông bò dọc theo thanh dầm thép. Những dấu chân trên lớp tuyết mỏng bám trên thanh sắt cho thấy có người vừa đi qua đây. Vane di chuyển chậm rãi, khẩu súng Webley luôn sẵn sàng trong tay phải.

Đột ngột, một luồng hơi nước áp lực cao phun ra từ một van xả ngay sát mặt ông. Vane nghiêng đầu tránh kịp trong gang tấc. Trong khoảnh khắc ấy, ông nhìn thấy một bóng đen đang đu mình trên các đường ống phía trước.

“Đứng lại, nhân danh Nữ hoàng!” Vane hét lớn, nhưng giọng ông bị tiếng gió nuốt chửng.

Cái bóng đen xoay người lại. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn pin, Vane nhìn thấy đôi mắt ấy – một xanh lục, một nâu đất. Đó là một khuôn mặt không có cảm xúc, cứng đờ như một chiếc mặt nạ. Hắn không bỏ chạy mà lao thẳng về phía Vane với một con dao găm dài trong tay.

Một cuộc cận chiến nổ ra ngay bên dưới gầm tàu đang rung chuyển. Vane sử dụng những kỹ thuật chiến đấu của đặc nhiệm, dùng báng súng để gạt lưỡi dao của đối phương. Không gian quá hẹp để nổ súng mà không gây nguy hiểm cho chính mình bởi đạn có thể nẩy lại từ các thanh thép.

Hắn nhanh như một con báo, những nhát đâm của hắn nhắm thẳng vào các huyệt đạo quan trọng. Vane lùi lại, chân ông trượt khỏi thanh dầm. Ông chỉ kịp dùng tay trái bám lấy một đường ống hơi nóng rực. Cơn đau thấu xương từ lòng bàn tay bị bỏng khiến ông tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Vane dùng chân đạp mạnh vào ngực kẻ thủ ác, tạo ra một khoảng cách nhỏ. Ông tận dụng giây phút đó để xoay người, bám lấy một thanh xà ngang và đá tung chiếc đèn pin về phía đối phương để gây xao nhãng. Hắn đưa tay đỡ lấy chiếc đèn, và đó là sai lầm duy nhất của hắn.

Vane vung khẩu Webley, không phải để bắn, mà để nện một cú chí mạng vào thái dương của kẻ đó. Hắn loạng choạng, con dao rơi xuống tuyết bên dưới. Nhưng trước khi Vane kịp khống chế, hắn đã thực hiện một động tác liều lĩnh: nhảy thẳng xuống lớp tuyết dày bên cạnh đường ray và biến mất vào màn đêm bão bùng.

Vane thở dốc, tay trái của ông đầy máu và vết bỏng. Ông bò ngược trở lại cửa toa hạng hai, nơi người soát vé đang run rẩy chờ đợi.

“Hắn đã chạy thoát chưa?” Người soát vé hỏi khi kéo Vane lên.

“Hắn đã nhảy xuống tuyết. Trong điều kiện này, hắn không thể đi xa. Nhưng hắn đã đạt được mục đích của mình.” Vane nhìn xuống bàn tay mình. Trong lúc giằng co, ông đã kịp giật được một mảnh giấy từ túi áo của hắn.

Vane quay trở lại toa dùng bữa, không khí ở đây vẫn căng thẳng như cũ. Ông đi thẳng tới chỗ bác sĩ Arbuthnot.

“Bác sĩ, tôi cần ông băng bó vết bỏng này. Và sau đó, tôi cần ông giúp tôi dịch một thứ.”

Vane trải mảnh giấy vừa thu được lên bàn. Nó không phải là nhạc phổ, cũng không phải mật mã tọa độ. Đó là một danh sách các tên người, bao gồm cả những hành khách đang ngồi trong phòng này. Cạnh mỗi cái tên là một con số và một ký hiệu hóa học.

Bác sĩ Arbuthnot đeo kính vào, vẻ mặt ông dần trở nên kinh hãi. “Đây là danh sách... danh sách các liều lượng chất độc sinh học. Mỗi người ở đây đều đã bị đầu độc, ông Vane. Kẻ sát nhân không cần phải giết từng người bằng dao. Hắn đã bỏ độc vào nguồn nước hoặc thực phẩm từ tối qua.”

Cả căn phòng bùng nổ trong sự hoảng loạn. Bà Elena ngất xỉu, Miller bắt đầu nôn mửa, và những hành khách khác nhìn nhau với ánh mắt đầy nghi hoặc và sợ hãi.

Vane đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khiến mọi người im lặng.

“Bình tĩnh! Nếu hắn muốn tất cả chúng ta chết ngay lập tức, chúng ta đã không còn ngồi đây. Đây là một loại độc tố tác động chậm, dùng để uy hiếp. Hắn muốn chúng ta làm một điều gì đó để đổi lấy thuốc giải.”

Vane nhìn quanh toa tàu. Ánh sáng của bình minh bắt đầu le lói qua lớp tuyết trên cửa sổ, nhưng nó không mang lại hy vọng. Nó chỉ làm rõ thêm những khuôn mặt nhợt nhạt và cái chết đang cận kề.

“Bác sĩ, chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”

“Dựa trên các triệu chứng ban đầu của Miller, tôi đoán chúng ta còn khoảng sáu tiếng trước khi hệ thần kinh trung ương bị tê liệt hoàn toàn.”

Vane lấy chiếc đồng hồ bấm giờ ra. Sáu tiếng. Sáu tiếng để tìm ra thuốc giải, tìm ra tập hồ sơ hợp kim và tìm ra kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu này. Ông biết rằng kẻ nhảy xuống tuyết chỉ là một quân cờ. Kẻ chủ mưu thực sự vẫn có thể đang ngồi ngay trong căn phòng này, giả vờ là một nạn nhân của chất độc.

Ông nhìn vào mảnh giấy một lần nữa. Ở cuối danh sách, có một cái tên bị gạch xóa rất đậm, nhưng dưới ánh sáng ban ngày, Vane có thể lờ mờ nhận ra những chữ cái đầu tiên: J. V...

“Hắn định giết cả tôi,” Vane thầm nghĩ. Một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi vị cựu thanh tra. “Hắn đã đánh giá thấp khả năng chịu đựng của một người lính đặc nhiệm.”

Vane đứng dậy, mặc cho vết thương ở tay đang đau nhức dữ dội. Ông biết rằng cuộc điều tra giờ đây đã trở thành một cuộc chạy đua sinh tồn. Logic không còn là công cụ duy nhất; giờ đây ông cần cả bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng.

“Tất cả mọi người, hãy tập trung lại,” Vane ra lệnh với giọng nói vang dội như một vị chỉ huy trên chiến trường. “Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc lục soát thân thể và hành lý một cách chi tiết nhất. Không có ngoại lệ. Ai phản đối sẽ bị coi là đồng phạm và sẽ bị cách ly ngay lập tức.”

Trong ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh vùng Alps, Julian Vane bắt đầu vạch trần những bí mật cuối cùng. Ông biết rằng đằng sau vụ án mạng kinh điển này là một âm mưu đen tối hơn nhiều, và ông là người duy nhất có thể ngăn chặn nó, ngay cả khi cái chết đang âm thầm chảy trong huyết quản của chính mình.