Căn biệt thự nằm ở rìa phía Tây thành phố luôn được bao phủ bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng tuyệt nhiên không có hơi người. Hạ Vy đứng trước bàn đá cẩm thạch trong căn bếp rộng lớn, nhìn chằm chằm vào bát mì sợi đã nở trương, nước dùng đóng một lớp màng mỏng vì nguội lạnh. Mười hai giờ đêm, tiếng kim đồng hồ quả lắc trong phòng khách vang lên khô khốc, xé toạc không gian tĩnh mịch như tiếng gõ cửa của một linh hồn lạc lối. Cô đã đứng đây từ lúc tám giờ tối, khi nến trên bàn vẫn còn cháy và hy vọng về một bữa tiệc kỷ niệm mười hai năm ngày cưới vẫn còn le lói trong tim. Nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, một sự im lặng mà cô đã phải tập làm quen suốt hơn một thập kỷ qua kể từ khi bước chân vào cuộc hôn nhân này.
Tiếng động cơ xe ô tô gầm rú từ phía cổng ngoài, sau đó là tiếng bước chân nặng nề nện lên sàn gỗ hành lang báo hiệu Khôi Nguyên đã trở về. Anh bước vào nhà, mang theo mùi của gió đêm, mùi rượu đắt tiền nồng nặc và cả một thứ hương thơm lạ lẫm, nồng gắt hơn loại tinh dầu hoa hồng khô mà Hạ Vy vẫn thường dùng để ướp áo gối cho anh mỗi tối. Khôi Nguyên không nhìn vợ, anh thản nhiên ném chiếc áo vest nhăn nhúm lên ghế sofa, đôi mắt vẩn đục vì hơi men chỉ hiện rõ vẻ mệt mỏi và chán chường. Với anh, căn nhà này dường như không còn là tổ ấm, mà chỉ là một trạm dừng chân miễn cưỡng sau những cuộc vui bất tận và những thương vụ làm ăn ngập tràn toan tính ở thế giới ngoài kia.
Hạ Vy cố giữ giọng mình không run rẩy khi lên tiếng, dù lồng ngực cô đang thắt lại như có ai đó bóp nghẹt trái tim mình. Cô nhắc lại lời hứa về buổi tối kỷ niệm mà anh đã xác nhận qua tin nhắn hồi sáng, nhưng đáp lại chỉ là một cái tặc lưỡi đầy thiếu kiên nhẫn và những lời giải thích cũ rích về việc tiếp khách, về áp lực công ty, về việc cô đang chuyện bé xé ra to. Anh nói rằng cô thật rảnh rỗi nên mới bám víu vào những ngày kỷ niệm vô nghĩa, trong khi anh phải lăn lộn ngoài kia để nuôi dưỡng cái vẻ hào nhoáng này cho cô. Lời nói của anh như những nhát dao cùn, không cắt đứt ngay lập tức nhưng cứ cứa vào tâm hồn cô từng chút một, khiến những vết sẹo cũ chưa kịp lành lại rỉ máu giữa đêm đông cô độc.
Cuộc tranh cãi nổ ra như một kịch bản đã được viết sẵn, nơi Khôi Nguyên luôn đóng vai nạn nhân của sự kiểm soát, còn Hạ Vy là kẻ tội đồ của sự đa nghi và héo mòn. Anh quát tháo về việc cô không biết cảm thông, về việc cô đã đánh mất đi vẻ rạng rỡ của mười mấy năm trước để trở thành một người đàn bà u sầu, luôn nhìn anh bằng đôi mắt đầy oán trách. Hạ Vy nhìn người đàn ông trước mặt, người mà cô đã dành cả thanh xuân để tôn thờ và hy sinh, bỗng thấy anh xa lạ đến rợn người. Người đàn ông thành đạt, đạo mạo này dường như đã nuốt chửng chàng thiếu niên năm mươi bảy tuổi năm ấy, kẻ từng hứa sẽ che chở cho cô khỏi mọi bão giông của cuộc đời nhưng cuối cùng chính anh lại là cơn bão lớn nhất.
Khi Khôi Nguyên đóng sầm cửa phòng làm việc để trốn tránh thực tại, Hạ Vy ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, đôi tay gầy gò ôm lấy đôi vai đang run rẩy vì những cơn ho khan kéo dài. Cô nhớ lại mười hai năm qua, kể từ ngày cô mặc váy cưới trắng tinh khôi bước vào lễ đường năm hai mươi lăm tuổi, cuộc đời cô đã dần mất đi sắc màu như một bức tranh bị đổ nước lên. Những lần sảy thai đau đớn mà anh chỉ đến thăm chớp nhoáng, những đêm anh không về nhà với lý do họp hành nhưng thực chất là ở bên những bóng hồng trẻ trung khác, tất cả tích tụ lại thành một khối u uất không thể tan biến. Cô nhận ra mình đã chết từ lâu trong tâm hồn, chỉ có thể xác này vẫn đang cố chấp bám lấy hơi tàn trong căn biệt thự lộng lẫy nhưng trống rỗng như một ngôi mộ cổ.
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ rộng lớn, in bóng Hạ Vy cô độc trên nền gạch men sáng loáng như một dấu hỏi chấm lơ lửng giữa hư không. Cô không còn sức để khóc nữa, nước mắt dường như đã cạn khô sau những đêm dài thức trắng chờ đợi một tiếng chìa khóa tra vào ổ hay một cuộc gọi trấn an. Sự phản bội âm thầm của Khôi Nguyên không chỉ nằm ở những người đàn bà khác, mà nó nằm ở chỗ anh đã thản nhiên coi sự hiện diện của cô là một điều hiển nhiên, một món đồ nội thất không biết đau đớn. Trong bóng tối, cô thấy mình như một cánh hoa tàn héo bị vứt bỏ bên lề đường, nhìn người lữ khách từng nâng niu mình nay đã sải bước đi xa cùng những đóa hoa tươi thắm mới mẻ khác.