MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 2

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 2

928 từ · ~5 phút đọc

Hạ Vy lảo đảo bước vào phòng tắm, đôi chân trần chạm vào mặt đá lạnh buốt khiến cô khẽ rùng mình nhưng cảm giác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự tê dại trong lòng. Cô vốc nước lạnh tạt liên tục vào mặt, hy vọng sự buốt giá sẽ giúp mình tỉnh táo khỏi cơn đau thắt lồng ngực đang ngày một dữ dội hơn. Khi ngẩng đầu lên, hình ảnh phản chiếu trong gương khiến cô kinh hoàng lùi lại một bước, tự hỏi người đàn bà hốc hác với đôi mắt sâu hoắm và làn da tái nhợt kia là ai. Đâu rồi cô gái mười bảy tuổi có đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, đâu rồi nụ cười rạng rỡ từng khiến bao chàng trai năm ấy phải ngoái nhìn mỗi khi cô đi ngang qua sân trường đầy nắng.

Cô tìm thấy tấm ảnh cũ nát giấu sâu trong một cuốn sổ tay bám đầy bụi bặm ở góc tủ quần áo, nơi chứa đựng những mảnh ký ức cuối cùng mà cô chưa nỡ vứt bỏ. Trong ảnh, Khôi Nguyên mười bảy tuổi đang khoác vai cô, nụ cười của anh rực rỡ và chân thành đến mức có thể sưởi ấm cả một mùa đông dài lạnh giá. Đó là người con trai đã từng đạp xe mười cây số chỉ để mua cho cô một gói xôi nóng khi cô ôn thi muộn, người đã từng nắm chặt tay cô thề thốt rằng dù thế giới có sụp đổ thì anh vẫn sẽ là người cuối cùng đứng lại bảo vệ cô. Nhìn chàng trai trong ảnh, rồi nghĩ về người đàn ông đang say ngủ trong phòng bên kia với trái tim đã mục ruỗng vì danh vọng, Hạ Vy thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng.

Một câu hỏi đau đớn chợt hiện ra trong tâm trí cô: Nếu Khôi Nguyên mười bảy tuổi nhìn thấy bản thân mình ở tuổi ba mươi bảy hiện tại, anh ấy sẽ cảm thấy thế nào? Liệu chàng trai mang đầy lý tưởng và tình yêu thuần khiết ấy có ghê tởm người đàn ông ích kỷ, lạnh lùng và đầy rẫy sự dối trá này không? Hạ Vy tự hỏi liệu anh ấy có muốn đấm thẳng vào mặt người đàn ông kia để đòi lại sự công bằng cho cô gái mà anh ấy từng coi là bảo vật của cuộc đời mình. Sự đối lập giữa hai phiên bản của cùng một con người khiến cô nhận ra rằng thời gian không chỉ lấy đi tuổi xuân, mà nó còn có thể biến một thiên thần thành ác quỷ nếu người ta không biết giữ lấy bản tâm của mình.

Cơn đau ở ngực trái bắt đầu lan rộng ra khắp cơ thể, khiến Hạ Vy không thể đứng vững được nữa, cô phải bám chặt vào thành bồn rửa mặt để không ngã nhào xuống đất. Từng nhịp tim đập loạn xạ như muốn thoát ra khỏi lồng ngực gầy guộc, mang theo cả nỗi hận thù, sự tiếc nuối và một chút tàn dư của tình yêu đã bị băm vằn vặt qua năm tháng. Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi sâu sắc từ tận xương tủy mà không một giấc ngủ nào có thể chữa lành, một sự kiệt quệ của linh hồn khi đã phải chống chọi với nỗi cô đơn quá lâu. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra mình không còn muốn đấu tranh nữa, không muốn đòi hỏi sự công bằng hay lời xin lỗi từ người đàn ông kia nữa, cô chỉ muốn được nghỉ ngơi.

Ký ức về mùa hè năm mười sáu tuổi bất chợt ùa về trong tâm trí Hạ Vy như một cuốn phim tua chậm, rực rỡ và trong trẻo đến lạ kỳ giữa thực tại tăm tối. Cô nhớ mùi thơm của hoa cỏ sau cơn mưa rào, nhớ tiếng ve kêu râm ran trên những vòm lá xanh ngắt và nhớ cả cái chạm tay rụt rè đầu tiên của Khôi Nguyên dưới gốc cây phượng vĩ già nua. Đó là thời điểm mà mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên, khi tình yêu chỉ đơn thuần là những mẩu giấy viết tay vụng về hay những hộp sữa dâu lén lút đặt vào ngăn bàn mỗi sáng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ hơi ấm của quá khứ ấy để làm dịu đi cái lạnh lẽo của sàn đá phòng tắm nơi cô đang nằm co quắp.

Hơi thở của Hạ Vy dần trở nên thưa thớt, tầm nhìn của cô mờ đi, những ánh đèn trong nhà tắm bắt đầu nhòe ra thành những quầng sáng không hình dạng. Cô không thấy sợ hãi trước cái chết đang đến gần, trái lại, cô thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ như thể vừa tháo bỏ được một xiềng xích nặng nề đã đeo đẳng suốt nửa đời người. Lời cầu nguyện cuối cùng của cô không dành cho sự cứu rỗi, mà dành cho một sự lãng quên tuyệt đối: nếu có thể bắt đầu lại, xin đừng bao giờ cho cô gặp lại Khôi Nguyên. Khi ý thức hoàn toàn tan biến vào hư không, một giọt nước mắt muộn màng lăn dài từ khóe mắt khô khốc, thấm vào kẽ gạch, khép lại một chương đời đầy bi kịch của người đàn bà ba mươi bảy tuổi.