MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 3

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 3

877 từ · ~5 phút đọc

Cơn đau thắt nơi lồng ngực không còn là một cảm giác vật lý đơn thuần, nó đã chuyển hóa thành một thứ áp lực khổng lồ đẩy Hạ Vy vào sâu trong bóng tối của sự kiệt quệ. Cô nằm trên sàn đá lạnh lẽo của phòng tắm, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà trắng toát, nơi những ánh đèn LED bắt đầu nhấp nháy rồi mờ dần đi như những ngôi sao đang lụi tàn. Không gian xung quanh bỗng trở nên im lặng đến lạ thường, tiếng cãi vã gắt gỏng của Khôi Nguyên ở phòng bên, tiếng gió rít qua khe cửa hay tiếng kim đồng hồ quả lắc đều biến mất, chỉ còn lại nhịp đập rời rạc của một trái tim đã quá mệt mỏi vì tổn thương. Cô cảm nhận được sự sống đang từ từ rút khỏi những đầu ngón tay tê dại, nhẹ nhàng như cách thủy triều rời bỏ bờ cát trắng sau một ngày dài giông bão.

Trong những giây phút cuối cùng của sự tồn tại, trí não Hạ Vy không hề tái hiện lại những đau khổ hay sự phản bội, mà nó bắt đầu lọc sạch mọi tạp chất của thực tại để trả lại cho cô những thước phim thuần khiết nhất. Cô thấy mình của năm hai mươi hai tuổi, khi vừa tốt nghiệp đại học với bao hoài bão về hội họa, tay trong tay cùng Khôi Nguyên đi dưới những hàng cây cổ thụ của thành phố này. Lúc đó, họ chưa có tiền, chưa có căn biệt thự lộng lẫy hay những chiếc xe sang trọng, nhưng họ có sự chân thành và một tương lai lấp lánh trong đôi mắt đối phương. Cô tự hỏi, bằng cách nào mà hai con người từng yêu nhau đến chết đi sống lại ấy lại có thể trở thành hai kẻ xa lạ, thậm chí là kẻ thù của nhau trong chính ngôi nhà của mình. Có lẽ tình yêu không chết đi vì một biến cố lớn lao, mà nó chết vì những vết nứt nhỏ nhặt không được hàn gắn, vì sự thờ ơ và cái tôi quá lớn đã nuốt chửng sự thấu hiểu.

Hơi thở của cô chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng, lồng ngực không còn đủ sức để phập phồng theo bản năng sinh tồn yếu ớt. Một cảm giác nhẹ bẫng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể, như thể linh hồn cô đang dần tách rời khỏi cái xác héo mòn và đầy sẹo này để bay vút lên cao. Hạ Vy thấy mình lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống người đàn bà tội nghiệp đang nằm co quắp trên sàn nhà, một hình ảnh thê lương đến mức chính cô cũng cảm thấy xót xa. Cô không còn thấy hận Khôi Nguyên, không còn thấy đau lòng vì những lời nhục mạ, tất cả những cảm xúc trần tục ấy giờ đây trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước sự mênh mông của cái chết. Sự giải thoát này, hóa ra lại êm ái và dịu dàng đến mức cô muốn mỉm cười, một nụ cười thanh thản sau hơn mười năm bị giam cầm trong ngục tù của hôn nhân.

Bóng tối bao phủ hoàn toàn tầm nhìn, mang theo một hơi lạnh kỳ lạ nhưng không hề đáng sợ, nó giống như một tấm chăn nhung bao bọc lấy linh hồn cô để đưa vào giấc ngủ vĩnh hằng. Hạ Vy buông lỏng hoàn toàn mọi suy nghĩ, cô không còn nuối tiếc những bức tranh chưa vẽ xong, không còn lo lắng về việc ngày mai ai sẽ chăm sóc căn nhà, ai sẽ chuẩn bị áo sơ mi cho người đàn ông kia. Cô chỉ mong rằng khi cánh cửa này khép lại, mọi nỗi đau sẽ được xóa sạch, mọi ký ức về Khôi Nguyên sẽ tan thành mây khói để cô có thể trở về là chính mình, một Hạ Vy độc lập và tự do. Ý thức của cô dần tan rã thành từng mảnh nhỏ, trôi dạt vào cõi hư vô, nơi không có thời gian, không có không gian và cũng không có những lời hứa hão huyền.

Ở một thực tại khác, Khôi Nguyên vẫn đang ngồi trong phòng làm việc, tay cầm ly rượu mạnh và nhìn trừng trừng vào màn hình máy tính với sự bực dọc không tên. Anh không hề biết rằng người đàn bà anh vừa buông lời sỉ nhục đã thực sự rời xa thế giới này, bỏ lại anh cùng với tất cả sự thành đạt và cô độc mà anh hằng theo đuổi. Sự im lặng trong căn biệt thự lúc này bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như một điềm báo về một hố sâu ngăn cách mà anh sẽ chẳng bao giờ có thể lấp đầy được nữa. Nhưng Hạ Vy đã không còn ở đó để chứng kiến sự hối hận muộn màng hay cái nhìn sững sờ của anh khi phát hiện ra cô, cô đã đi xa, rất xa vào vùng trời của những linh hồn được giải phóng khỏi khổ đau.