MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 4

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 4

1,100 từ · ~6 phút đọc

Tiếng quạt trần quay "kẽo kẹt, kẽo kẹt" là âm thanh đầu tiên len lỏi vào tiềm thức của Hạ Vy, một âm thanh cũ kỹ và quen thuộc đến mức khiến cô ngỡ mình đang lạc vào một giấc mơ hoài cổ nào đó. Cô cảm nhận được hơi nóng hầm hập của buổi trưa hè len lỏi qua làn da, mùi hương của nắng cháy, mùi sách vở cũ và cả mùi tinh dầu chanh sả thoang thoảng từ phía góc phòng. Đôi mắt cô nặng trĩu, phải mất một lúc lâu mới có thể từ từ hé mở để đón nhận ánh sáng chói chang đang xuyên qua những kẽ lá bên ngoài cửa sổ. Trước mắt cô không phải là trần nhà trắng toát của căn biệt thự lạnh lẽo, mà là lớp vôi ve màu vàng nhạt đã bong tróc vài chỗ, cùng tấm áp phích của một nhóm nhạc thần tượng từ những năm hai nghìn được dán ngay ngắn trên tường.

Hạ Vy bàng hoàng ngồi bật dậy, đôi tay cô run rẩy chạm vào ga trải giường họa tiết hoa nhí vốn đã biến mất khỏi cuộc đời cô từ gần hai mươi năm trước. Cô đưa tay lên nhìn, không còn là bàn tay gầy gộc với làn da nhăn nheo và những vết chai sạn, thay vào đó là đôi bàn tay mềm mại, trắng trẻo của một thiếu nữ chưa từng trải qua sóng gió. Cô vội vàng lao đến bên chiếc gương nhỏ đặt trên bàn học, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy hình ảnh phản chiếu trong đó. Là cô, Hạ Vy của năm mười sáu tuổi với mái tóc đen dài ngang lưng, đôi mắt trong veo không một chút ưu tư và đôi môi hồng tự nhiên chưa từng biết đến vị đắng của nước mắt và rượu cay.

Sự ngỡ ngàng khiến cô đứng lặng người hồi lâu, cảm giác chân thực từ những giọt mồ hôi đang lăn trên trán và tiếng ve kêu râm ran ngoài kia khẳng định đây không phải là một giấc mơ trước lúc lâm chung. Cô đã thực sự quay trở lại, quay về cái năm mười sáu tuổi rực rỡ, trước khi mọi sai lầm bắt đầu, trước khi cô quyết định gắn kết cuộc đời mình với một người đàn ông sẽ làm tan nát trái tim cô. Hạ Vy đưa tay vuốt ve những cuốn sách giáo khoa lớp mười nằm ngổn ngang trên bàn, những dòng chữ nắn nót ghi tên mình khiến cô bật khóc, nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau khổ mà là sự bàng hoàng xen lẫn biết ơn vô hạn đối với định mệnh. Ông trời đã cho cô một cơ hội, một cơ hội để làm lại cuộc đời, để sửa chữa những sai lầm mà cô đã phải trả giá bằng cả tính mạng ở kiếp trước.

Cô mở cửa sổ, luồng gió nóng từ sân trường vọng lại mang theo tiếng cười nói của bạn bè và tiếng bóng rổ đập xuống nền sân xi măng khô khốc. Từ vị trí phòng mình, cô có thể nhìn thấy cây phượng vĩ đang nở hoa đỏ rực một góc trời, biểu tượng của một thời thanh xuân mà cô từng tưởng rằng mình đã đánh mất vĩnh viễn. Mọi thứ vẫn y nguyên như cũ, chiếc xe đạp mini màu xanh dựng ở góc sân, bộ đồng phục được ủi phẳng phiu treo trên cánh tủ, và cả tâm hồn của một cô gái mười sáu tuổi đang rung động trước những điều giản đơn nhất. Hạ Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình tràn đầy sức sống, một cảm giác mà cô đã quên mất từ rất lâu rồi trong những năm tháng sống mòn ở tuổi ba mươi bảy.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên dưới tầng, mẹ cô gọi vọng lên bảo rằng có bạn tìm, một cái tên mà chỉ cần nghe thấy thôi đã khiến toàn thân cô cứng đờ lại. Khôi Nguyên. Đó là Khôi Nguyên của năm mười sáu tuổi, người bạn thanh mai trúc mã, người hàng xóm vẫn luôn chờ cô ở cổng mỗi buổi chiều để cùng đi ăn kem hay ra thư viện thành phố. Hạ Vy thấy lòng mình cuộn lên một cảm giác phức tạp, vừa căm hận người đàn ông của kiếp trước, vừa xót xa cho chàng trai của hiện tại, người vẫn chưa biết mình sẽ trở thành kẻ tệ bạc như thế nào. Cô đứng trước gương, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và lau đi những vệt nước mắt còn sót lại trên má, tự dặn lòng rằng lần này mọi chuyện sẽ khác.

Bước xuống cầu thang, từng bậc gỗ kêu lên những tiếng quen thuộc như đang chào đón cô trở về với cuộc sống thực sự của chính mình. Qua cánh cửa cổng sắt, cô thấy bóng dáng một thiếu niên cao gầy, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đang tựa lưng vào chiếc xe đạp cũ và cúi đầu nhìn mũi giày của mình. Ánh nắng chiều chiếu lên mái tóc hơi rối của anh, tạo nên một quầng sáng ấm áp mà Hạ Vy từng coi là cả thế giới của mình. Cô đứng khựng lại ở cửa, nhìn Khôi Nguyên thiếu niên bằng một ánh mắt vừa xa xăm vừa đau đớn, nhận ra rằng cuộc chiến thực sự để bảo vệ bản thân mình khỏi sự tổn thương chỉ mới bắt đầu từ giây phút này.

Hạ Vy bước ra sân, từng bước chân như nặng nghìn cân khi đối diện với quá khứ đang hiện hữu bằng xương bằng thịt ngay trước mắt. Cô không biết mình nên đối xử với anh như thế nào, nên căm ghét anh hay nên thương hại cho sự vô tri của anh lúc này. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô biết chắc một điều rằng, cô sẽ không bao giờ cho phép mình lặp lại con đường cũ, không bao giờ để tình yêu này trở thành xiềng xích trói buộc cuộc đời cô một lần nữa. Mùa hè năm mười sáu tuổi này, cô sẽ sống cho chính mình, cho những ước mơ hội họa bị bỏ dở, và cho một Hạ Vy rạng rỡ nhất mà không cần bất kỳ một người đàn ông nào ở bên cạnh để định nghĩa giá trị của bản thân.