MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 5

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 5

1,182 từ · ~6 phút đọc

Khôi Nguyên ngẩng đầu lên ngay khi nghe thấy tiếng kẹt cửa, nụ cười trên môi anh bừng sáng như một dải nắng mới đậu trên cành lá. Chàng trai mười sáu tuổi ấy có đôi mắt sáng ngời, không một chút vẩn đục của những toan tính thương trường hay vẻ mệt mỏi của những đêm dài chìm trong men rượu. Anh đưa tay lên vẫy vẫy, điệu bộ vụng về nhưng đầy nhiệt thành mà Hạ Vy tưởng như đã bị lớp bụi thời gian vùi lấp mãi mãi. Khôi Nguyên bước tới vài bước, tự nhiên đưa tay định xoa đầu cô như thói quen hằng ngày, miệng vẫn không quên càm ràm về việc cô để anh chờ quá lâu dưới cái nắng đổ lửa của buổi chiều tháng Sáu. Mùi mồ hôi thanh xuân hòa lẫn với mùi nắng trên áo sơ mi trắng của anh xộc vào mũi Hạ Vy, một thứ mùi hương chân thật đến mức khiến trái tim cô run rẩy dữ dội.

Hạ Vy đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt cô dán chặt vào gương mặt người thiếu niên trước mặt, cố tìm kiếm một nét tương đồng nào đó với người đàn ông đã bỏ mặc cô trong căn biệt thự lạnh lẽo. Nhưng cô không tìm thấy gì cả, ngoại trừ đường nét xương quai hàm còn hơi xanh non và nụ cười vô tư lự chưa biết đến sự phản bội là gì. Bất chợt, một cơn đau xót xa trào dâng từ tận đáy lòng, Hạ Vy không kiềm chế được mà bật khóc nức nở ngay trước mặt anh. Cô khóc cho một Khôi Nguyên lương thiện của quá khứ, khóc cho một Hạ Vy khờ dại của kiếp trước, và khóc cho sự tàn nhẫn của thời gian đã nhào nặn ra một con quái vật từ chính hình hài tuyệt đẹp này. Những giọt nước mắt rơi xuống nóng hổi trên đôi má thiếu nữ, mang theo tất cả sự u uất của hai mươi năm ròng rã dồn nén lại trong một khoảnh khắc.

Khôi Nguyên hốt hoảng, nụ cười trên môi anh tắt ngấm, thay vào đó là sự lo lắng tột độ hiện rõ trên gương mặt còn chút ngây ngô. Anh vội vàng buông chiếc xe đạp để nó đổ chổng chơ trên sân, tiến lại gần định nắm lấy vai cô nhưng rồi lại rụt rè dừng lại vì thấy biểu cảm của Vy quá đỗi lạ lùng. Anh lúng túng rút chiếc khăn tay màu xanh nhạt từ túi quần – chiếc khăn mà sau này anh sẽ chẳng bao giờ mang theo nữa – và vụng về lau đi những giọt lệ đang thi nhau lã chã trên mặt cô. Khôi Nguyên cuống quýt hỏi cô có chuyện gì, có phải bị mẹ mắng hay có ai bắt nạt ở trường không, giọng nói của anh lúc này tràn đầy sự chở che và yêu thương chân thành nhất. Sự quan tâm thuần khiết ấy như một liều thuốc độc bọc đường, nó ngọt ngào nhưng lại khiến vết thương trong lòng Hạ Vy càng thêm đau đớn.

Hạ Vy nhìn sâu vào đôi mắt anh, nơi cô thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một cô gái nhỏ bé được bao bọc trong sự ưu ái của anh. Cô nhận ra rằng, vào lúc này, Khôi Nguyên thực sự yêu cô bằng cả trái tim nguyên bản nhất, anh sẵn sàng làm tất cả chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô. Nhưng trớ trêu thay, tâm hồn trú ngụ trong thân xác mười sáu tuổi này lại là một linh hồn ba mươi bảy tuổi đã nếm trải đủ vị đắng cay, một linh hồn với những vết sẹo chằng chịt không bao giờ có thể chữa lành. Làm sao cô có thể đón nhận tình yêu này một lần nữa khi cô đã biết trước đoạn kết đầy máu và nước mắt của nó? Làm sao cô có thể quên đi hình ảnh anh ôm người phụ nữ khác để rồi lại mỉm cười nép vào lòng chàng trai này?

Nỗi đau đớn lớn nhất không phải là không còn yêu, mà là nhận ra người mình từng yêu nhất đã chết ngay từ khi anh ta còn sống. Hạ Vy gạt tay anh ra một cách yếu ớt, cô lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách nhỏ nhưng đủ để ngăn cách hai thế giới khác biệt giữa họ. Cô thấy sự tổn thương thoáng qua trong mắt Khôi Nguyên thiếu niên, một sự tổn thương chân thật đến mức khiến cô thấy mình như kẻ ác. Anh nhìn bàn tay mình đang chơi vơi giữa không trung, rồi nhìn cô bằng ánh mắt đầy hoài nghi và xa lạ, dường như anh cảm nhận được cô gái trước mặt không còn là người bạn gái vẫn hay nũng nịu đòi anh mua sữa dâu mỗi sáng. Sự xa cách đột ngột này giống như một vết nứt đầu tiên trên mặt kính phẳng lặng của tình yêu tuổi học trò.

Hạ Vy cố gắng nén lại những tiếng nấc, cô nhìn lên bầu trời mùa hè cao vút, xanh thẳm và đầy nắng, thầm nhủ rằng mình phải tỉnh táo. Cô không được phép để lòng trắc ẩn đối với chàng thiếu niên này kéo mình vào vũng bùn lầy của quá khứ một lần nữa. Trái tim cô bây giờ như một mảnh đất khô cằn sau nhiều năm hạn hán, dù Khôi Nguyên có dốc hết sự ấm áp của tuổi trẻ để tưới tắm thì những hạt mầm tình yêu cũng chẳng thể nào nảy nở được nữa. Cô nhìn anh, khẽ lắc đầu và nói bằng chất giọng khàn đặc vì khóc rằng mình không sao, chỉ là một chút mệt mỏi vì nắng nóng. Nhưng trong lòng cô biết rõ, sự mệt mỏi này có nguồn gốc từ một tương lai xa xôi, nơi mà cả hai đều đã trở thành những kẻ thất bại trong chính tình yêu của mình.

Chiều hôm đó, họ vẫn cùng nhau đi dưới hàng cây bằng lăng tím, nhưng không gian giữa hai người dường như đã bị một bức tường vô hình ngăn cách. Khôi Nguyên vẫn cố gắng tìm những câu chuyện vui để kể, vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cô với vẻ lo âu không giấu giếm, còn Hạ Vy chỉ im lặng nhìn về phía chân trời xa tắp. Cô nhận ra rằng, sự trùng sinh này không chỉ là món quà để cô sửa chữa lỗi lầm, mà còn là một sự thử thách khắc nghiệt đối với lý trí của cô. Cô sẽ phải học cách đối diện với một Khôi Nguyên đầy yêu thương mà không được phép rung động, phải học cách nhìn anh rời đi mà không thấy hối tiếc, để cả hai có thể thoát khỏi vòng lặp định mệnh tàn khốc đã được định sẵn ở tuổi ba mươi bảy.