Những ngày đầu tiên của sự trở lại, Hạ Vy sống trong một trạng thái lơ lửng giữa mơ và thực, nhưng mỗi sáng thức dậy, tiếng quạt trần kẽo kẹt lại kéo cô về với thực tại của năm mười sáu tuổi. Cô nhìn vào cuốn thời khóa biểu cũ nát đặt trên bàn học, nơi những dòng chữ nắn nót ghi chú các buổi học thêm toán, lý, hóa cùng Khôi Nguyên, những môn học mà kiếp trước cô đã gồng mình gánh vác chỉ để có thể thi vào cùng một trường đại học với anh. Trong ký ức già nua và mệt mỏi của mình, Hạ Vy nhớ về những đêm dài gục đầu bên đống công thức khô khan đến nghẹt thở, bỏ mặc niềm đam mê cháy bỏng với những cây cọ màu và khung toan trắng phía sau lưng chỉ để đổi lấy một cái mỉm cười tán thưởng từ anh. Cô nhớ về sự hy sinh thầm lặng của mình, để rồi sau này khi anh đạt được đỉnh cao danh vọng và sự nghiệp rực rỡ, anh lại dùng chính sự thiếu hụt sự nghiệp của cô để mỉa mai rằng cô là người phụ nữ không có tiếng nói riêng trong gia đình.
Quyết định đầu tiên của Hạ Vy trong cuộc đời mới này là tìm lại bộ màu vẽ và đống giấy nháp vốn đã bị cô cất sâu trong gầm giường vì lo sợ Khôi Nguyên sẽ cảm thấy buồn bực khi thấy cô bận rộn với thế giới riêng. Cô lôi chúng ra, cẩn thận lau sạch lớp bụi mỏng bám trên mặt hộp màu nước và cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng khi những đầu ngón tay chạm vào chất liệu thô ráp của giấy vẽ chuyên dụng. Hạ Vy nhận ra rằng, đây mới chính là người bạn trung thành nhất, thứ duy nhất không bao giờ phản bội hay rời bỏ cô nếu cô thực sự dành tâm huyết và linh hồn để vun đắp cho nó mỗi ngày. Cô bắt đầu vẽ lại những gì mình thấy qua cửa sổ, từ những tia nắng len lỏi qua kẽ lá bằng lăng tím ngắt cho đến những góc khuất u tối nhất trong tâm hồn mình, mỗi nét vẽ là một lần cô gột rửa đi những tàn dư đau đớn của tuổi ba mươi bảy. Sự thay đổi của cô bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, như việc cô tự ý thay đổi lộ trình đi học hàng ngày hay việc cô không còn đứng chờ Khôi Nguyên ở ngã tư đường như một thói quen cố hữu đã ăn sâu vào máu thịt suốt bao nhiêu năm qua.
Sự biến mất dần dần của Hạ Vy trong thế giới vốn dĩ luôn xoay quanh Khôi Nguyên khiến anh bắt đầu cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một nỗi lo lắng không tên mà chàng trai trẻ chưa thể gọi tên một cách chính xác. Anh nhận thấy cô không còn gửi cho anh những mẩu giấy nhắn đầy hình vẽ ngộ nghĩnh kẹp trong vở bài tập, không còn hào hứng tham gia vào những trận bóng rổ cuối tuần để cổ vũ cho anh như một cổ động viên nhiệt thành nhất, và càng không còn nhìn anh bằng ánh mắt tôn thờ tràn đầy tình yêu như trước. Mỗi khi anh tìm đến nhà với những lý do vụn vặt, cô luôn nhẹ nhàng từ chối và lấy lý do phải chuẩn bị cho một cuộc thi năng khiếu hội họa nào đó mà anh chưa từng nghe cô nhắc tới một cách nghiêm túc hay say mê đến vậy. Khôi Nguyên mười sáu tuổi đứng trước cổng nhà Vy dưới bóng mát của cây hoàng yến, cảm giác như mình đang đứng trước một cánh cửa đóng kín mà mã khóa đã bị thay đổi hoàn toàn, anh không thể hiểu được tại sao người con gái vốn dĩ là cái đuôi nhỏ của mình bỗng chốc lại trở nên độc lập, xa cách và khó đoán đến nhường này.
Để đạt được mục tiêu thi vào trường nghệ thuật, Hạ Vy đã phải đối mặt với không ít sự ngạc nhiên và cả những lời can ngăn từ những người xung quanh vốn đã quen với hình ảnh một Hạ Vy nhu mì, chỉ biết đi sau lưng Khôi Nguyên. Cô dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để đến các thư viện mỹ thuật, say sưa nghiên cứu về các trường phái hội họa cổ điển và hiện đại, đồng thời tự luyện tập kỹ năng dựng hình cơ bản cho đến khi đôi tay tê dại vì cầm bút quá lâu. Mỗi bức tranh hoàn thành là một lần cô cảm thấy mình được tái sinh, những mảng màu rực rỡ và táo bạo bắt đầu thay thế cho những gam màu trầm buồn, xám xịt của quãng thời gian hôn nhân tăm tối mà cô vừa thoát khỏi. Cô không còn quan tâm đến việc Khôi Nguyên nghĩ gì về sở thích của mình, cũng không còn sợ hãi việc anh sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, bởi cô hiểu rằng nếu một tình yêu chỉ tồn tại dựa trên sự kiềm tỏa và hy sinh một chiều thì đó chắc chắn là mầm mống của bi kịch.
Mùa hè năm mười sáu tuổi trong tâm tưởng của Hạ Vy giờ đây không còn gắn liền với bóng dáng của một chàng trai, mà gắn liền với mùi dầu bóng, mùi giấy mới và khát khao khẳng định giá trị bản thân của một người phụ nữ đã từng chết một lần. Cô nhìn ngắm những bức phác họa chân dung những người xa lạ trên phố, nhận ra rằng cuộc đời này có hàng vạn gương mặt, hàng vạn số phận khác nhau và cô không nhất thiết phải buộc chặt cuộc đời mình vào một người đàn ông duy nhất. Sự giải thoát về mặt tâm lý khiến sức khỏe của cô cũng được cải thiện rõ rệt, đôi má cô trở nên hồng hào hơn và ánh mắt lấp lánh một thứ niềm tin kiên định mà không một cơn bão lòng nào có thể dập tắt được nữa. Hạ Vy hiểu rằng việc sửa chữa những đổ vỡ từ bên trong quan trọng hơn nhiều so với việc cố gắng hàn gắn một mối quan hệ đã mục ruỗng, và cô đang thực hiện điều đó một cách bền bỉ, từng chút một, qua từng nét vẽ đầy kiêu hãnh trên mặt giấy.
Đêm về, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ yên bình, Hạ Vy thường ngồi lặng yên bên cửa sổ nhìn về phía ngôi nhà của Khôi Nguyên vẫn còn sáng đèn, nhưng cảm xúc trong cô giờ đây chỉ còn là sự thản nhiên đến lạ lùng. Cô không còn cảm thấy hận thù hay oán trách, bởi cô nhận ra rằng người đàn ông tệ bạc của năm ba mươi bảy tuổi và chàng trai đang miệt mài học bài kia tuy là một nhưng cũng là hai thực thể khác biệt. Cô chỉ cảm thấy tiếc nuối cho một quãng thanh xuân mà cả hai đã từng dành cho nhau một cách chân thành nhưng lại không biết cách nuôi dưỡng nó bằng sự tôn trọng và tự do. Hạ Vy mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân, cô biết rằng mình đang đi đúng hướng trên con đường tìm lại chính mình. Tương lai phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy những thử thách, nhưng với một tâm hồn đã được tôi luyện qua nỗi đau và sự hồi sinh, cô không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa, kể cả sự hiện diện của người mình từng yêu nhất.