MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 7

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 7

1,360 từ · ~7 phút đọc

Trong giờ giải lao tại trường học, Hạ Vy thường xuyên tìm đến phòng mỹ thuật cũ kỹ nằm ở cuối dãy nhà hành lang, nơi ít người qua lại và đầy mùi sơn dầu nồng đậm bao phủ lên những giá vẽ bám đầy bụi. Cô say sưa vẽ, đôi bàn tay thiếu nữ di chuyển thoăn thoắt trên giấy, phác họa lại chân dung một người đàn bà trong gương – chính là hình ảnh của cô ở kiếp trước – nhưng với một đôi mắt không còn sự u sầu mà trái lại, nó tràn đầy sự hy vọng và ánh sáng của sự tỉnh thức. Thầy giáo mỹ thuật đã chú ý đến năng khiếu thiên bẩm và sự tập trung cao độ của cô, thầy thường dành cho cô những lời khuyên quý giá và khuyến khích Vy nên theo đuổi con đường hội họa chuyên nghiệp một cách nghiêm túc. Hạ Vy cảm thấy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc nguyên bản và thuần khiết không phụ thuộc vào tình cảm hay sự đánh giá của bất kỳ ai khác, lần đầu tiên sau rất nhiều năm sống trong u tối, cô thấy mình đang thực sự tồn tại với đúng bản ngã của mình.

Khôi Nguyên không bao giờ cam lòng với sự ghẻ lạnh đột ngột của Vy, anh tìm mọi cách để kéo cô trở lại với quỹ đạo cũ của hai người, nơi anh luôn là trung tâm của mọi sự chú ý và cô chỉ là một vệ tinh nhỏ bé luôn xoay quanh anh không rời. Có một lần, anh đứng chặn cô ở ngay cổng trường sau giờ tan học, tay cầm hai ly trà sữa dâu – loại thức uống mà cô từng phát cuồng và có thể uống mỗi ngày mà không chán ở kiếp trước. Anh nở nụ cười rạng rỡ, đề nghị cả hai cùng đi xem phim vào cuối tuần như một cách để hàn gắn những rạn nứt mà anh cho là do sự dỗi hờn vu vơ của con gái tuổi mới lớn. Nhưng Hạ Vy chỉ nhìn ly trà sữa với một nụ cười nhạt nhẽo và xa xăm, cô chợt nhớ lại những năm tháng ở tuổi ba mươi, khi cô bị tiểu đường thai kỳ nặng nề và anh vẫn vô tâm mang về những món đồ ngọt lịm như thế này mà không hề mảy may quan tâm đến sức khỏe hay nỗi đau của vợ.

Sự từ chối của Hạ Vy không hề mang tính chất giận dỗi hay muốn gây sự chú ý, nó mang một thái độ bình thản đến mức khiến Khôi Nguyên cảm thấy lạnh sống lưng và hụt hẫng vô cùng. Cô bảo rằng mình phải đi học vẽ thêm ở trung tâm thành phố và không có thời gian cho những bộ phim lãng mạn vô nghĩa, rồi cô thản nhiên bước lướt qua anh như thể anh chỉ là một người bạn học bình thường không hơn không kém. Khôi Nguyên đứng sững sờ giữa dòng người qua lại tấp nập của giờ tan trường, ly trà sữa trên tay bắt đầu tan đá, nước chảy ròng ròng xuống cổ tay lạnh ngắt như chính cảm giác đang lan tỏa trong lòng anh lúc này. Anh không thể hiểu nổi điều gì đã khiến một người con gái từng coi anh là cả thế giới bỗng chốc trở nên sắt đá và quyết liệt đến mức không cho anh bất kỳ một cơ hội nào để tiếp cận hay giải thích.

Sự xa cách này dần dần tạo nên một khoảng trống mênh mông giữa hai người, một khoảng cách không thể đo đếm bằng chiều dài địa lý mà được đo bằng sự trưởng thành và thức tỉnh trong linh hồn của Vy. Cô không còn thấy những câu chuyện về đội bóng rổ hay những thành tích học tập của anh là điều gì đó quá đỗi vĩ đại hay hấp dẫn như ngày xưa nữa, tất cả đối với cô giờ đây chỉ là những biểu hiện của một cái tôi trẻ con đang khao khát sự tán thưởng và công nhận từ người khác. Mỗi lần Khôi Nguyên cố gắng chạm vào tay cô khi đi chung hành lang hay tìm cách tạo ra những tình huống thân mật tình cờ, cô lại cảm thấy một sự phản kháng mãnh liệt phát ra từ sâu trong tiềm thức. Như một bản năng tự vệ tự nhiên của cơ thể sau những tổn thương quá lớn, cô tự thiết lập một hàng rào phòng thủ vô hình nhưng kiên cố để bảo vệ bản thân khỏi kẻ đã từng tàn phá cuộc đời mình một cách tàn nhẫn nhất.

Tại trung tâm mỹ thuật, nơi Hạ Vy dành phần lớn thời gian sau giờ học, cô bắt đầu mở rộng mối quan hệ với những người bạn mới, những người có cùng đam mê và nhìn nhận thế giới qua những lăng kính đa sắc màu của nghệ thuật. Họ nói về những nét cọ của Van Gogh, về sự điên rồ của Picasso hay về ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi bức tranh trừu tượng, những điều mà Khôi Nguyên chưa bao giờ hiểu và cũng chưa từng muốn hiểu. Trong những cuộc trò chuyện ấy, Vy thấy mình được là chính mình, không cần phải đóng vai một cô bạn gái hiền lành, phục tùng hay phải giấu đi sự thông minh, sắc sảo của mình để tôn vinh sự ưu tú của người đàn ông bên cạnh. Cô nhận ra rằng thế giới này rộng lớn biết bao và có quá nhiều điều thú vị đang chờ đợi cô khám phá, thay vì cứ mãi đắm chìm trong một tình yêu độc hại và những hứa hẹn viển vông về một tương lai hạnh phúc giả tạo.

Chứng kiến sự thay đổi mạnh mẽ của Hạ Vy, Khôi Nguyên từ trạng thái ngạc nhiên chuyển sang tức giận rồi cuối cùng là rơi vào một cơn khủng hoảng lòng tự trọng trầm trọng. Anh bắt đầu lao vào tập luyện bóng rổ và học tập một cách điên cuồng hơn, hy vọng rằng những thành tích rực rỡ ấy sẽ thu hút được ánh nhìn của cô quay trở lại, nhưng đáp lại anh chỉ là sự điềm nhiên của Vy mỗi khi họ tình cờ chạm mặt. Cô vẫn chào anh một cách lịch sự nhưng đôi mắt cô không còn dừng lại trên gương mặt anh quá ba giây, và cô luôn tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện một cách nhanh nhất có thể. Khôi Nguyên nhận ra mình đang mất dần quyền kiểm soát đối với người con gái này, và chính sự mất kiểm soát đó khiến anh phát điên, bởi anh vốn dĩ đã quen với việc được cô tôn thờ và đặt ở vị trí ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống của mình suốt từ thuở ấu thơ.

Hạ Vy đứng trên ban công nhà mình vào một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt, cô nhìn xuống con đường nhỏ nơi Khôi Nguyên vẫn thường đứng đợi cô mỗi sáng và cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ lùng. Cô biết rằng việc tạo ra khoảng cách này là cần thiết để cả hai có thể nhìn nhận lại bản thân và để cô có thể sống một cuộc đời độc lập, không còn bị bóng ma của quá khứ ám ảnh. Cô không hối hận vì đã quay trở lại, cũng không hối hận vì đã đối xử lạnh lùng với chàng trai mười sáu tuổi ấy, bởi cô hiểu rằng sự lạnh lùng này chính là sự cứu rỗi cuối cùng dành cho cả hai. Khoảng cách không tên này sẽ là nơi cô xây dựng lại niềm tin vào bản thân và là bệ phóng để cô bay xa hơn vào bầu trời của những giấc mơ nghệ thuật đang vẫy gọi, nơi không có sự phản bội và những giọt nước mắt muộn màng.