Hạ Vy bắt đầu tham gia vào các lớp học vẽ chuyên sâu tại một xưởng vẽ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của những nghệ sĩ già, nơi cô gặp được những tâm hồn đồng điệu, những người yêu nghệ thuật vì chính bản ngã của nó chứ không phải vì hư vinh hay sự công nhận nhất thời của đám đông. Cô nhận ra rằng thế giới này rộng lớn hơn rất nhiều so với cái vòng tròn nhỏ hẹp mang tên Khôi Nguyên mà cô từng tự giam cầm mình trong đó suốt gần hai mươi năm ở kiếp trước. Mỗi bức tranh cô hoàn thiện trong giai đoạn này là một mảnh linh hồn được tìm thấy lại, mỗi gam màu cô sử dụng là một sự khẳng định đanh thép về sự tồn tại độc lập và đầy kiêu hãnh của chính mình trước định mệnh. Sự tự tin dần trở lại trên gương mặt Vy, đôi mắt cô không còn vẻ u uất, cam chịu của người đàn bà bị phản bội năm ba mươi bảy tuổi, mà thay vào đó là sự tinh anh, sắc sảo của một nghệ sĩ trẻ đang khát khao chinh phục những đỉnh cao mới bằng chính đôi chân của mình.
Vào một buổi chiều mưa tầm tã của tháng Bảy, khi những hạt mưa lớn như trút nước xuống mặt đường nhựa nóng hổi tạo thành những làn khói mờ ảo, Khôi Nguyên lại xuất hiện ở trước cổng trung tâm mỹ thuật với dáng vẻ tội nghiệp. Anh đứng dưới mưa chờ cô suốt hơn hai tiếng đồng hồ chỉ để đưa cho cô một chiếc ô cán dài và một chiếc áo khoác mỏng, mong muốn được thể hiện sự quan tâm như cách anh vẫn thường làm trong ký ức của một chàng thiếu niên si tình. Khi Hạ Vy bước ra khỏi lớp học với tập bản thảo trên tay, thấy anh đứng đó ướt sũng, run rẩy vì lạnh và đôi mắt đỏ hoe vì chờ đợi, trái tim cô có một khoảnh khắc chùng xuống bởi sự chân thành của cậu bé mười sáu tuổi này. Tuy nhiên, sự xúc động ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi hình ảnh người đàn ông trung niên trong tương lai cũng từng dùng những cử chỉ quan tâm giả tạo này để che đậy cho những cuộc tình vụng trộm bên ngoài, khiến cô lập tức trở nên tỉnh táo và sắt đá hơn bao giờ hết.
Khôi Nguyên nói với giọng run rẩy trong tiếng mưa rằng anh thật sự không hiểu mình đã làm gì sai, tại sao cô lại đối xử với anh như một người lạ xa xôi, và tại sao cô lại chọn nghệ thuật – một thứ mà anh cho là phù phiếm và không có tương lai – thay vì chọn con đường đại học cùng anh. Hạ Vy đứng dưới mái hiên, nhìn anh giữa làn mưa trắng xóa, cô chợt nhận ra rằng ngay cả ở tuổi mười sáu, bản chất của Khôi Nguyên vẫn mang đầy những định kiến áp đặt và sự chiếm hữu vị kỷ, anh chỉ yêu cô khi cô nằm trong tầm kiểm soát và đi theo sự sắp đặt của anh. Anh không hề yêu hội họa của cô, anh chỉ yêu cái cách cô phục tùng và ngưỡng mộ anh, và chính sự nhận thức này đã giúp cô củng cố quyết tâm cắt đứt sợi dây liên kết độc hại này. Cô nhìn vào đôi mắt anh, không có sự thù ghét, chỉ có một sự bao dung xa xăm của một người đã đứng ở đỉnh cao của nỗi đau và nhìn xuống một đứa trẻ chưa trưởng thành đang loay hoay với cái tôi của chính nó.
Cô đã không nhận chiếc ô từ tay anh, cũng không buông lời trách móc hay oán giận, cô chỉ đứng đó nhìn anh bằng một sự thản nhiên đến lạ lùng khiến Khôi Nguyên cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và thừa thãi trong cuộc đời cô. Vy nói với anh rằng anh không làm gì sai cả, chỉ là cô đã khác xưa, cô đã nhận ra cuộc đời này còn quá nhiều điều quan trọng để cống hiến hơn là việc chỉ quanh quẩn đi bên cạnh một người để làm cái bóng cho họ. Cô khuyên anh hãy tập trung vào việc học tập và những dự định lớn lao của riêng anh, đừng lãng phí thời gian và sức khỏe vào một người không còn chung chí hướng hay cùng nhịp điệu tâm hồn nữa. Lời nói của cô bình thản nhưng dứt khoát như một nhát dao bén sắc cắt đứt sợi tơ duyên mỏng manh đang cố níu kéo trong vô vọng, khiến Khôi Nguyên chỉ biết đứng lặng nhìn bóng dáng cô khuất dần trong màn mưa nhạt nhòa cùng với chiếc xe buýt vừa tới trạm.