Những ngày sau đó, Hạ Vy hoàn toàn chìm đắm vào công việc chuẩn bị cho kỳ thi năng khiếu vào trường Mỹ thuật cấp quốc gia, một mục tiêu lớn lao mà ở kiếp trước cô chưa từng dám mơ tới vì sợ làm ảnh hưởng đến thời gian bên cạnh Khôi Nguyên. Cô dành toàn bộ thời gian ở thư viện thành phố để nghiên cứu về lịch sử mỹ thuật thế giới và dành cả những đêm trắng để rèn luyện kỹ thuật hình họa cơ bản dưới ánh đèn bàn le lói, biến sự bận rộn thành một chiếc khiên vững chắc bảo vệ mình khỏi những dao động tình cảm không đáng có. Bố mẹ cô ban đầu có chút ngạc nhiên và lo lắng trước sự thay đổi đột ngột và sự quyết tâm cực đoan này, nhưng khi thấy con gái trở nên vui vẻ hơn, khỏe mạnh hơn và có mục tiêu cuộc sống rõ ràng, họ đã hết lòng ủng hộ và tự hào. Căn phòng nhỏ của cô bắt đầu tràn ngập hơi thở của nghệ thuật thực thụ, những bức phác họa chì được dán đầy trên tường, thay thế hoàn toàn cho những tấm ảnh kỷ niệm chung của cô và Khôi Nguyên từ thời thơ ấu.
Khôi Nguyên dường như đã bắt đầu hiểu rằng sự thay đổi của Vy không phải là một trò hờn dỗi nhất thời, anh bắt đầu cảm thấy một sự mất mát thực sự đau đớn, một khoảng không trống trải không thể lấp đầy trong những buổi chiều lẻ loi đi học về một mình. Anh cố gắng lao vào học tập và các hoạt động thể thao của trường để chứng tỏ bản năng ưu tú của mình, hy vọng rằng khi anh trở nên xuất sắc và tỏa sáng hơn, cô sẽ lại quay đầu nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ như trước đây. Nhưng điều mà chàng thiếu niên mười sáu tuổi ấy không thể nào hiểu được là, đích đến của Hạ Vy bây giờ không còn nằm trên cùng một con đường với anh nữa, cô đang miệt mài xây dựng một thế giới nội tâm mà ở đó, anh không hề có một vị trí nào dù là nhỏ nhất. Sự cố chấp và lòng tự trọng bị tổn thương khiến Khôi Nguyên trở nên lầm lì, nóng nảy và hay gây gổ với bạn bè hơn, anh không hiểu được rằng tình yêu chân chính không phải là sự sở hữu hay áp đặt, mà là sự tôn trọng quyền tự do của đối phương.
Trong một buổi tối ngồi một mình trước gương, Hạ Vy tự quan sát hình ảnh phản chiếu của mình và thấy rằng bản thân đang thực sự trẻ lại, không chỉ ở làn da mịn màng tuổi dậy thì mà còn ở sâu trong đôi mắt đang rực cháy khát vọng tự do và sáng tạo. Cô tự hứa với linh hồn ba mươi bảy tuổi của mình rằng ở kiếp này, cô sẽ không bao giờ vì một lời hứa hẹn ngọt ngào hay một sự bảo bọc giả tạo của đàn ông mà bỏ rơi giấc mơ và giá trị bản thân thêm một lần nào nữa. Mùa hè năm mười sáu tuổi lần thứ hai này đối với cô không còn là mùa hè của những rung động đầu đời vụng dại hay những lời thề non hẹn biển, mà là mùa hè của sự giác ngộ tâm linh, của một cuộc cách mạng triệt để bên trong một linh hồn đã từng nếm trải đến tận cùng của sự phản bội và cô độc. Cô đứng trên ban công nhà mình, hít thở sâu bầu không khí ban đêm dịu mát, nhìn về phía ngôi nhà của Khôi Nguyên ở đằng xa mà lòng không còn gợn sóng, chỉ thấy một sự thanh thản tuyệt đối khi đã buông bỏ được gánh nặng của quá khứ.
Hạ Vy bắt đầu thực hiện những bức tranh vẽ về đề tài phụ nữ và sự tự do, những tác phẩm mang đậm hơi thở của trải nghiệm và sự thấu thị mà không một cô gái mười sáu tuổi bình thường nào có thể diễn tả được. Cô gửi một vài tác phẩm tâm đắc đến các cuộc thi vẽ tranh dành cho học sinh, sinh viên và bất ngờ nhận được những giải thưởng lớn, điều này càng làm tăng thêm sự tin tưởng của cô vào con đường mình đã chọn. Mỗi lần nhận giải, cô đều cảm thấy như mình đang nhặt lại những mảnh vỡ của cuộc đời mình ở kiếp trước và gắn chúng lại thành một bức tranh hoàn mỹ hơn, lộng lẫy hơn. Trong khi đó, Khôi Nguyên chỉ có thể đứng từ xa theo dõi sự thành công của cô qua những lời bàn tán của bạn bè hoặc những thông báo trên bảng tin nhà trường, anh cảm thấy cô đang bay đi rất xa, đến một chân trời mà anh không bao giờ có thể chạm tới được bằng những tư duy cũ kỹ của mình.
Vào đêm trước ngày diễn ra kỳ thi năng khiếu quyết định, Hạ Vy dành thời gian để viết một bức thư cho chính mình của tương lai, một bức thư để nhắc nhở bản thân luôn phải trân trọng giá trị của sự độc lập và không bao giờ được phép hy sinh bản sắc vì bất cứ ai. Cô nhận ra rằng sự giải thoát của tâm trí là một hành trình gian khổ nhưng vô cùng xứng đáng, nó giúp cô nhìn thấu được bản chất của những mối quan hệ xung quanh và biết cách bảo vệ trái tim mình trước những tác động tiêu cực. Cô nằm xuống giường, lắng nghe tiếng quạt trần quay đều đều trong không gian yên tĩnh, âm thanh ấy bây giờ không còn giống như một lời thở dài than thân trách phận của quá khứ, mà nó giống như một nhịp đập nhịp nhàng của một cuộc sống mới đang trỗi dậy mạnh mẽ. Hạ Vy chìm vào giấc ngủ sâu với một nụ cười nhẹ nhàng trên môi, sẵn sàng cho những thử thách của tuổi mười tám đang chờ đợi ở phía trước, nơi cô sẽ thực sự khép lại một chương cũ của định mệnh.