MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 10

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 10

771 từ · ~4 phút đọc

Buổi thi năng khiếu quyết định vào trường Mỹ thuật cấp quốc gia diễn ra vào một ngày nắng đẹp đến nao lòng, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây như muốn ủng hộ cho hành trình tái sinh của Hạ Vy. Cô bước vào phòng thi với một tâm thế bình thản đến lạ kỳ, không hề có sự lo lắng hay áp lực thường thấy ở những thí sinh tuổi mười sáu, bởi cô hiểu rằng đây không chỉ là một kỳ thi, mà là một nghi lễ để cô chính thức đoạn tuyệt với quá khứ. Đề bài năm ấy yêu cầu các thí sinh phác họa về chủ đề "Sự hồi sinh", và không cần mất quá nhiều thời gian suy nghĩ, Hạ Vy bắt đầu đặt những nét cọ đầu tiên đầy quyết đoán lên mặt toan trắng tinh khôi. Cô không vẽ những hình ảnh ước lệ thông thường, cô vẽ một loài chim phượng hoàng đang rũ bỏ lớp lông vũ cũ kỹ để tung cánh bay lên từ đống tro tàn, với đôi mắt mang ánh nhìn thấu thị của một kẻ đã từng đi qua cõi chết.

Từng mảng màu sắc rực rỡ nhưng có chiều sâu, từ sắc đỏ của lửa cho đến sắc vàng của nắng và sắc tím của sự thăng hoa, được cô phối hợp một cách điêu luyện như một nghệ sĩ đã có hàng chục năm kinh nghiệm trong nghề. Những giám khảo đi ngang qua bàn thi của cô đều phải dừng chân lại rất lâu, họ không giấu nổi sự ngạc nhiên trước kỹ thuật xử lý ánh sáng và sự táo bạo trong cách biểu đạt cảm xúc của một cô gái trẻ tuổi. Họ nhìn thấy trong bức tranh ấy không chỉ là kỹ thuật, mà là một câu chuyện về sự giải thoát, về một linh hồn đã dũng cảm bẻ gãy xiềng xích để tìm lại tự do cho chính mình. Hạ Vy hoàn thành bài thi sớm hơn dự kiến, cô đặt cọ xuống, nhìn ngắm tác phẩm của mình và khẽ mỉm cười, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm vô hình đang lan tỏa khắp cơ thể, như thể mọi gánh nặng của kiếp trước đã thực sự được trút bỏ hoàn toàn trên khung toan.

Khôi Nguyên đứng chờ ở cổng trường thi từ rất sớm, trên tay anh cầm một bó hoa hồng đỏ rực – loài hoa mà anh vẫn luôn cho rằng là biểu tượng của tình yêu nồng cháy mà anh dành cho cô suốt bao năm qua. Anh đứng đó với vẻ mặt đầy tự tin, mong muốn được là người đầu tiên chúc mừng cô sau một kỳ thi căng thẳng, mong muốn được thấy lại nụ cười rạng rỡ của cô gái luôn nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Tuy nhiên, khi Hạ Vy bước ra khỏi cổng trường, giữa đám đông thí sinh đang ồn ào bàn tán, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào anh một cách lịch sự rồi đi thẳng về phía bố mẹ đang đứng chờ ở một góc sân trường rợp bóng cây. Cô không hề dừng lại để nhận bó hoa, cũng không dành cho anh một ánh mắt đặc biệt nào, sự phớt lờ của cô khiến Khôi Nguyên cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đang lạc lõng giữa buổi lễ vinh danh của chính cô.

Tối hôm đó, khi kết quả sơ bộ được công bố và Hạ Vy đạt số điểm cao nhất toàn hội đồng thi, căn nhà nhỏ của cô tràn ngập tiếng cười và niềm tự hào của bố mẹ. Cô ngồi một mình trong phòng, mở ngăn kéo và lấy ra những lá thư tình cuối cùng mà Khôi Nguyên đã viết cho mình từ những ngày đầu năm học, khi mọi chuyện giữa họ vẫn còn mang màu sắc của sự chiếm hữu ngọt ngào. Cô không hề thấy đau đớn hay luyến tiếc, cô bình thản xé nát từng lá thư một, để những mảnh giấy vụn rơi xuống sàn nhà như những bông tuyết mùa hè đang tan chảy dưới ánh nắng của sự thức tỉnh. Mỗi mảnh giấy rơi xuống là một lời thề nguyền cũ được hóa giải, cô biết rằng giai đoạn "sửa chữa những đổ vỡ từ bên trong" của mình đã hoàn thành mỹ mãn, và giờ đây cô đã sẵn sàng để bước vào một hành trình mới, nơi không còn bóng dáng của Khôi Nguyên che lấp ánh sáng mặt trời của riêng cô.