MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 11

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 11

893 từ · ~5 phút đọc

Thời gian sau kỳ thi năng khiếu trôi qua nhanh chóng như những vòng quay đều đặn của chiếc quạt trần trong căn phòng nhỏ, Hạ Vy dành toàn bộ tâm trí để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp và những bước đi đầu tiên vào môi trường đại học. Cô không còn là cô gái nhút nhát, luôn lo sợ mình không đủ giỏi để đứng cạnh một Khôi Nguyên ưu tú, mà đã trở thành một thiếu nữ tự tin với phong thái độc lập, cuốn hút. Sự thay đổi này không chỉ thu hút sự chú ý của bạn bè cùng trang lứa mà còn khiến Khôi Nguyên cảm thấy một sự đe dọa thực sự đối với vị thế của anh trong trái tim cô. Anh bắt đầu nhận ra rằng việc cố gắng gây ấn tượng bằng những thành tích học tập hay thể thao đã không còn hiệu quả, bởi Hạ Vy giờ đây đã có một thế giới riêng rực rỡ sắc màu mà anh không cách nào len lỏi vào được.

Trong những buổi học cuối cùng của năm lớp mười một, không khí trường lớp bắt đầu nhuốm màu chia ly và những dự định cho tương lai, nhưng đối với Hạ Vy, đó là lúc cô củng cố vững chắc hơn hàng rào bảo vệ mình. Khôi Nguyên nhiều lần tìm cách hẹn gặp cô để nói chuyện rõ ràng, anh thậm chí đã đứng chờ dưới hiên nhà cô giữa những cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ để cầu xin một cơ hội được quay lại như xưa. Nhìn thấy dáng vẻ ướt đẫm và đôi mắt chứa chan sự hối lỗi của chàng thiếu niên mười bảy tuổi, Hạ Vy không khỏi cảm thấy một sự mỉa mai sâu sắc của định mệnh. Cô tự hỏi tại sao khi cô chết đi ở tuổi ba mươi bảy, người đàn ông này không một lần thể hiện sự chân thành như thế, mà chỉ đến khi cô lạnh lùng rời bỏ ở tuổi mười sáu, anh mới bắt đầu biết trân trọng những gì mình từng có.

Sự kiên quyết của Hạ Vy khiến Khôi Nguyên rơi vào một trạng thái khủng hoảng tâm lý chưa từng có, anh bắt đầu học cách quan sát cô từ xa thay vì áp đặt sự hiện diện của mình như trước. Anh thấy cô cười nói vui vẻ bên những người bạn mới trong câu lạc bộ mỹ thuật, thấy cô say sưa thảo luận về những dự án nghệ thuật cộng đồng, và thấy cả cách cô nhìn nhận cuộc sống bằng một sự bao dung mà anh chưa từng hiểu hết. Chính sự độc lập của cô lại trở thành một thỏi nam châm vô hình khiến anh càng thêm khao khát, nhưng đồng thời nó cũng là một bức tường thép ngăn cách anh chạm tới tâm hồn cô. Hạ Vy hiểu rõ điều này, cô không cố tình làm tổn thương anh, cô chỉ đơn giản là đang sống cuộc đời mà cô đáng lẽ phải có từ hai mươi năm trước, một cuộc đời mà tình yêu không phải là tất cả ý nghĩa của sự tồn tại.

Vào một buổi chiều tan học, khi những cánh hoa bằng lăng tím bắt đầu rụng đầy trên sân trường báo hiệu mùa hè rực rỡ đang dần khép lại để nhường chỗ cho những thử thách của tuổi mười tám, Hạ Vy tình cờ gặp lại Khôi Nguyên ở thư viện. Anh không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là một sự trầm mặc và đôi mắt dường như đã mang chút u buồn của sự trưởng thành cưỡng ép. Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ nói rằng anh đã nộp đơn vào một trường đại học ở thành phố khác, xa nơi này hàng trăm cây số, chỉ để trốn chạy khỏi cảm giác thất bại khi nhìn thấy cô mỗi ngày. Hạ Vy nhìn anh bằng ánh mắt bình thản, cô không ngăn cản cũng không khuyến khích, cô chỉ nhẹ nhàng chúc anh thành công trên con đường mình đã chọn, một lời chúc mang theo sự chân thành của một người bạn cũ đã thực sự buông bỏ mọi hận thù.

Hạ Vy bước ra khỏi thư viện, cảm nhận làn gió mát rượi của buổi hoàng hôn lùa qua mái tóc, cô thấy lòng mình rộng mở như bầu trời ngoài kia. Cô biết rằng việc Khôi Nguyên rời đi hay ở lại đã không còn quan trọng đối với cô nữa, bởi cô đã tìm thấy điểm tựa vững chắc nhất chính là bản thân mình. Mỗi bước chân của cô trên sân trường lúc này đều mang theo sự khẳng định về một tương lai tự do, nơi cô sẽ được vẽ nên những bức tranh của riêng mình mà không cần phải lo lắng về việc làm hài lòng bất kỳ ai. Mùa hè năm mười sáu tuổi sắp đi qua, để lại sau lưng những ký ức vụn vỡ và những bài học đắt giá về giá trị của sự độc lập, Hạ Vy sẵn sàng bước qua ranh giới của tuổi trưởng thành với một trái tim đã được chữa lành và một tinh thần bất khuất.