MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nháp Của Thanh XuânChương 12

Bản Nháp Của Thanh Xuân

Chương 12

787 từ · ~4 phút đọc

Sự kiên định của Hạ Vy không những không đẩy lùi được Khôi Nguyên mà ngược lại, nó còn kích thích một thứ bản năng bảo vệ và chiếm hữu mãnh liệt vốn dĩ luôn tiềm ẩn trong huyết quản của anh. Chàng trai mười bảy tuổi ấy chưa bao giờ nếm trải cảm giác bị từ chối, nhất là từ người con gái đã từng coi anh như cả bầu trời, vì thế anh bắt đầu thay đổi chiến thuật, không còn kiêu ngạo mà thay vào đó là sự dịu dàng đến đáng sợ. Mỗi sáng, thay vì đứng chờ ở cổng để đi học chung, anh lẳng lặng treo lên ghi-đông xe đạp của cô một túi quả chín hoặc một hộp màu mà cô hằng mong ước, kèm theo những mẩu giấy viết tay ngắn gọn nhưng đầy chân thành. Khôi Nguyên lúc này không còn là người đàn ông thô bạo, nồng nặc mùi rượu của tuổi ba mươi bảy, mà là một thiếu niên đầy sức sống, ánh mắt nhìn cô luôn lấp lánh sự hối lỗi và khao khát được thấu hiểu.

Hạ Vy đứng trước những sự quan tâm ấy với một tâm trạng vô cùng phức tạp, một cuộc chiến nội tâm không hồi kết giữa lý trí của người đàn bà đã chết và trái tim của một cô gái đang hồi sinh. Có những lúc, khi thấy anh đứng lúng túng giữa sân trường chỉ để đợi đưa cho cô một chiếc bánh bao nóng hổi giữa tiết trời sáng sớm se lạnh, cô đã suýt chút nữa mềm lòng. Cô nhìn thấy bàn tay anh có những vết trầy xước vì tập bóng rổ quá độ, nhìn thấy đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thức đêm cố gắng học thêm những môn xã hội để có thể tìm thấy tiếng nói chung với cô. Một phần trong cô thầm hỏi, liệu chàng trai đứng trước mặt này có thực sự là người đàn ông sẽ nhẫn tâm bỏ mặc vợ mình trong căn biệt thự lạnh lẽo sau hai mươi năm nữa hay không, hay anh chỉ là một cậu bé vô tội đang bị một linh hồn già cỗi như cô phán xét một cách bất công cho những lỗi lầm chưa hề xảy ra.

Sự bối rối của Khôi Nguyên hiện rõ trong từng cử chỉ vụng về, anh bắt đầu học cách lắng nghe nhiều hơn là lên tiếng áp đặt như trước đây, cố gắng tìm hiểu về thế giới hội họa mà anh từng coi là phù phiếm. Anh dành hàng giờ trong thư viện để tra cứu về các thuật ngữ chuyên môn, về cách phối màu hay lịch sử của các danh họa chỉ để mong có được một cuộc đối thoại ngắn ngủi cùng cô vào giờ ra chơi. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh khi lóng ngóng cầm cây cọ vẽ giúp cô rửa màu, Hạ Vy thấy lồng ngực mình đau nhói vì một sự mâu thuẫn nghiệt ngã: cô đang hận một kẻ chưa tồn tại và đang trừng phạt một người đang yêu cô bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Cô tự hỏi liệu con người có thực sự thay đổi theo thời gian, hay bản chất của Khôi Nguyên vẫn luôn là sự chiếm hữu, chỉ là ở tuổi mười bảy nó hiện diện dưới lớp vỏ bọc của sự nồng nhiệt, còn ở tuổi ba mươi bảy nó lộ nguyên hình là sự gia trưởng tàn nhẫn.

Mỗi khi Khôi Nguyên tiến lại gần, mùi hương thanh khiết của tuổi thanh xuân trên áo anh lại gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã từng có ở kiếp trước, những ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi dưới lớp tro tàn của hôn nhân. Có những đêm nằm trong phòng, nghe tiếng huýt sáo quen thuộc của anh ở dưới ngõ, Hạ Vy phải cắn chặt môi để không bật khóc vì sự giằng xé giữa lòng vị tha và nỗi sợ hãi tột cùng. Cô sợ rằng nếu mình cho anh một cơ hội, vòng lặp định mệnh sẽ lại bắt đầu, cô sẽ lại lún sâu vào sự hy sinh để rồi kết thúc trên sàn phòng tắm lạnh lẽo với một trái tim tan nát. Nhưng đồng thời, cái nhìn tha thiết của Khôi Nguyên mười bảy tuổi như một lưỡi dao cứa vào lòng trắc ẩn của cô, khiến cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang băm vằn vặt trái tim của một người con trai vẫn còn trắng tinh khôi như tờ giấy mới.