Những nỗ lực của Khôi Nguyên bắt đầu thu hút sự chú ý và cả sự đồng cảm từ bạn bè xung quanh, khiến Hạ Vy vô tình trở thành một "kẻ lạnh lùng" trong mắt những người không hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Anh không hề than vãn hay trách móc cô trước mặt người khác, mà ngược lại, luôn lên tiếng bảo vệ cô trước những lời xì xào, điều này càng làm cho sự chân thành của anh trở nên rạng rỡ và đáng quý. Hạ Vy bắt đầu tự vấn bản thân về quyền được hạnh phúc của chàng trai mười bảy tuổi đứng trước mặt mình, liệu anh có đáng bị tước bỏ cơ hội được yêu thương chỉ vì một tương lai mà anh chưa hề gây ra? Cô đấu tranh giữa việc đẩy anh ra xa để cứu lấy chính mình, hay chấp nhận ở bên anh để cảm hóa và thay đổi người đàn ông mà anh sẽ trở thành trong hai mươi năm tới.
Có một buổi chiều, khi cả hai tình cờ cùng trú mưa dưới mái hiên của tiệm sách cũ, Khôi Nguyên đã lấy hết can đảm để nắm lấy vạt áo cô và hỏi bằng một giọng nghẹn ngào: "Vy, rốt cuộc anh đã làm gì khiến em sợ hãi anh đến thế?". Câu hỏi ấy như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Hạ Vy, khiến cô bàng hoàng nhận ra rằng sự xa cách của mình không chỉ là sự lạnh lùng, mà nó mang theo cả mùi vị của nỗi sợ hãi và sự kinh tởm. Cô nhìn vào đôi mắt chứa chan nước mắt của anh, thấy trong đó hình ảnh một cậu thiếu niên đang bị tổn thương sâu sắc bởi người mà anh tin tưởng nhất, người đang nhìn anh bằng ánh mắt của một nạn nhân nhìn kẻ sát nhân. Cô không thể trả lời anh bằng sự thật về kiếp trước, vì điều đó quá điên rồ và tàn nhẫn, nên cô chỉ có thể chọn cách im lặng, một sự im lặng khiến trái tim Khôi Nguyên vỡ vụn thêm một lần nữa giữa màn mưa trắng xóa.
Trái tim già cỗi của Hạ Vy với những vết sẹo chưa bao giờ thực sự lành lặn giờ đây lại rỉ máu mỗi khi đối diện với sự ấm áp của Khôi Nguyên hiện tại. Cô nhận ra rằng mình đang đứng ở một ranh giới cực kỳ mong manh, nơi một bước chân cũng có thể làm thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cả hai người ở kiếp này. Sự đấu tranh tâm lý của cô không còn chỉ là việc bảo vệ bản thân, mà đã trở thành việc làm sao để công bằng với cả hai linh hồn đang trú ngụ trong cùng một không gian thời gian. Cô bắt đầu quan sát anh nhiều hơn, tìm kiếm những dấu hiệu của sự thờ ơ hay ích kỷ mà anh sẽ có ở tuổi trung niên, nhưng đáp lại chỉ là sự tận tụy, nhường nhịn và một tình yêu bao la của một chàng trai chưa từng bị sự đời làm cho vẩn đục.
Sự mâu thuẫn đạt đến đỉnh điểm khi Khôi Nguyên tặng cô một bức tranh phác họa chính cô đang say sưa vẽ, một tác phẩm vụng về nhưng tràn đầy cảm xúc mà anh đã bí mật thực hiện suốt một tháng trời. Nhìn vào bức tranh, Hạ Vy thấy mình hiện lên qua ống kính của anh rạng rỡ và đẹp đẽ biết bao, khác hẳn với hình ảnh người phụ nữ héo mòn mà anh từng nhìn bằng sự khinh bỉ ở kiếp trước. Cô chợt hiểu ra rằng, Khôi Nguyên của bây giờ và Khôi Nguyên của tương lai là hai con người hoàn toàn độc lập về mặt nhận thức, và việc cô trừng phạt anh chính là cô đang tự giam cầm mình trong hận thù của quá khứ. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh về cái chết và sự phản bội vẫn quá lớn, khiến cô không thể buông bỏ lớp phòng thủ để tiến lại gần anh một lần nữa, tạo nên một tình cảnh bế tắc đầy đau đớn cho cả hai linh hồn trẻ tuổi.
Đêm đó, Hạ Vy ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn bàn, tay vuốt ve những trang giấy vẽ đầy tâm huyết, cô nhận ra rằng mình cần phải có một quyết định dứt khoát trước khi tuổi mười tám đến gần. Cô không thể cứ mãi sống trong sự hoài nghi và đấu tranh, cô cần phải tìm ra một lối thoát mà ở đó cả cô và anh đều có được sự thanh thản, dù là ở bên nhau hay đường ai nấy đi. Tiếng quạt trần vẫn quay đều đều như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian, một thời gian mà cô đã được trao cho cơ hội thứ hai để sửa chữa chứ không phải để chìm sâu hơn vào đau khổ. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa thẳm, chuẩn bị cho một chương mới của cuộc đời, nơi những sự thật về linh hồn sẽ dần được hé lộ khi họ chạm ngưỡng cửa của sự trưởng thành.