Khoảng thời gian lớp mười hai ập đến mang theo những áp lực thi cử nặng nề, nhưng đối với Khôi Nguyên, áp lực lớn nhất lại chính là sự im lặng đến đáng sợ từ phía Hạ Vy. Anh không còn vồ vập, không còn xuất hiện ồn ào như trước, mà chọn cách lặng lẽ đi sau cô như một chiếc bóng bền bỉ. Một buổi chiều muộn, khi cả hai đều nán lại trường để hoàn thành bài tập nhóm, Khôi Nguyên đã chủ động chặn Hạ Vy lại ở cầu thang vắng người. Ánh nắng hoàng hôn xiên khoai hắt lên gương mặt anh, làm lộ rõ vẻ tiều tụy vì thiếu ngủ và sự bế tắc trong ánh mắt.
"Vy, chúng ta nói chuyện một chút được không?" – Khôi Nguyên lên tiếng, giọng anh trầm hơn hẳn so với một năm trước, mang theo một sự khẩn cầu khản đặc.
Hạ Vy dừng bước, cô không nhìn vào anh mà nhìn vào khoảng không vô định trên bức tường vôi cũ: "Nếu là chuyện học tập thì nói ở đây, còn chuyện khác... mình không có gì để bàn."
Khôi Nguyên bước lên một bậc thang, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, mùi hương của xà phòng và nắng trên áo anh khiến trái tim Vy khẽ thắt lại. Anh nghẹn ngào hỏi: "Anh đã làm gì sai? Vy, em nhìn anh đi! Em nhìn anh như thể anh là kẻ tội đồ, như thể anh đã giết chết một ai đó quan trọng với em. Nếu anh sai ở đâu, em phải cho anh cơ hội để sửa chứ? Em cứ như thế này, anh thật sự phát điên mất."
Hạ Vy lúc này mới quay lại, đôi mắt cô bình thản đến lạnh lùng, một sự lạnh lùng của người đã từng thấy tận cùng của tuyệt vọng. Cô khẽ đáp: "Anh không làm gì sai cả, Khôi Nguyên. Anh của bây giờ rất tốt, tốt đến mức khiến tôi thấy sợ hãi. Nhưng anh có chắc chắn rằng mười năm, hai mươi năm nữa, anh vẫn sẽ đứng đây nói những lời này không? Hay lúc đó, anh sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ghẻ lạnh và coi sự tồn tại của tôi là một gánh nặng?"
Khôi Nguyên sững sờ, anh không hiểu tại sao cô lại nói về một tương lai xa xôi và tăm tối đến vậy, anh thề thốt bằng tất cả sự chân thành của tuổi mười bảy: "Anh thề, dù là bao nhiêu năm nữa, anh vẫn sẽ yêu em như ngày đầu tiên. Anh sẽ không bao giờ để em phải buồn, không bao giờ để em cô đơn."
Hạ Vy cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự chua chát của một linh hồn ba mươi bảy tuổi: "Lời thề của tuổi mười bảy... nó rẻ mạt và dễ bay hơi như sương sớm thôi, Khôi Nguyên ạ. Anh không thắng nổi thời gian đâu." Cô dứt lời rồi bước đi, để lại Khôi Nguyên đứng đó với bàn tay run rẩy định níu kéo nhưng lại không đủ tư cách để chạm vào bóng lưng cô.