Hạ Vy bắt đầu thực hiện một phép thử cho chính trái tim mình, cô cho phép Khôi Nguyên được xuất hiện trong cuộc sống của mình với tư cách một người bạn, nhưng tuyệt nhiên không để anh bước qua ranh giới của sự riêng tư. Cô muốn quan sát chàng thiếu niên này, muốn xem liệu những hạt mầm của sự tệ bạc sau này có thực sự đang ẩn giấu đâu đó trong tính cách của anh hiện tại hay không. Một lần, khi cả nhóm bạn rủ nhau đi ăn mừng sau một kỳ thi thử, một người bạn vô tình làm đổ nước lên bức phác họa mà Vy vô cùng trân trọng. Trong khi mọi người còn đang bối rối, Khôi Nguyên đã lập tức đứng bật dậy, đôi mắt anh lóe lên một tia giận dữ khiến ai nấy đều run sợ.
"Cậu có mắt không đấy? Cậu có biết Vy đã thức bao nhiêu đêm để vẽ bức này không?" – Khôi Nguyên quát lên, giọng nói mang đầy sự chiếm hữu và bảo vệ cực đoan.
Hạ Vy đứng lặng người nhìn cảnh tượng đó, cô không cảm thấy được bảo vệ, mà trái lại, cô thấy rùng mình vì sự nóng nảy ấy chính là khởi đầu của người đàn ông hay đập phá đồ đạc mỗi khi tức giận ở kiếp trước. Cô nhẹ nhàng tiến lại, nắm lấy tay Khôi Nguyên và nói giọng trầm xuống: "Thôi đi Khôi Nguyên, chỉ là một bức tranh thôi. Cậu ấy không cố ý."
Khôi Nguyên quay lại nhìn Vy, hơi thở vẫn còn dồn dập, anh nắm chặt lấy tay cô, giọng run lên: "Nhưng anh không chịu được khi thấy công sức của em bị hủy hoại. Vy, anh muốn mọi thứ của em đều phải hoàn hảo."
Hạ Vy rút tay mình ra khỏi cái nắm chặt của anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi một câu khiến anh đứng hình: "Anh muốn mọi thứ của em hoàn hảo, hay anh muốn mọi thứ của em phải theo ý anh? Khôi Nguyên, sự quan tâm của anh đôi khi giống như một chiếc lồng kính, nó đẹp nhưng nó khiến tôi nghẹt thở."
Khôi Nguyên sững sờ, anh lắp bắp: "Anh... anh chỉ vì yêu em thôi mà. Vy, sao em luôn suy diễn mọi chuyện theo hướng tiêu cực như vậy?"
Hạ Vy thở dài, cô nhận ra rằng dù là ở kiếp này hay kiếp trước, bản chất của Khôi Nguyên vẫn là một người muốn kiểm soát thế giới xung quanh mình, chỉ là ở tuổi mười bảy, nó được gắn mác là "sự bảo vệ". Cô nhìn anh, lòng trĩu nặng một nỗi buồn không tên: "Có lẽ chúng ta thực sự không cùng một thế giới, Khôi Nguyên. Anh yêu một Hạ Vy hoàn hảo trong tưởng tượng của anh, còn tôi... tôi chỉ muốn được là chính mình, dù có vụn vỡ hay lấm lem."
Sau buổi tối hôm đó, khoảng cách giữa hai người lại rộng thêm một chút, dù Khôi Nguyên đã tìm mọi cách để xin lỗi và chuộc lỗi bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Hạ Vy nhận ra rằng việc cố gắng "cảm hóa" hay tìm kiếm một phiên bản tốt đẹp hơn của anh chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng, bởi tính cách là thứ đã ăn sâu vào máu thịt. Cô bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho các lớp vẽ ngoại cảnh, nơi cô có thể tự do phóng tầm mắt ra bầu trời rộng lớn, tách biệt hoàn toàn khỏi sự kiểm soát vô hình của Khôi Nguyên. Mỗi lần nhìn thấy anh đứng xa xa dõi theo mình với ánh mắt u sầu, cô lại tự nhủ phải kiên cường, vì chỉ cần một chút yếu lòng, cô sẽ lại rơi vào cái hố sâu mà mình đã mất cả một mạng sống mới bò ra được.
Kết thúc chương 15, Hạ Vy đứng trên đỉnh đồi nhìn về thành phố đang lên đèn, cô biết rằng tuổi mười tám đang đến rất gần, và đó cũng là lúc những biến cố lớn nhất của cuộc đời cô sẽ thực sự bắt đầu. Cô khẽ thầm thì với gió: "Nếu anh thực sự vô tội, Khôi Nguyên, thì xin hãy rời xa tôi, để cả hai chúng ta đều có cơ hội được là những người lương thiện."