Thành phố S vào mùa mưa, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và khói xe. Trong căn phòng giám định đầy mùi hóa chất, Trần Vũ đang đối diện với "bệnh nhân" của mình: một hộp sọ trắng hếu, nứt vỡ phía thái dương.
Vũ không dùng máy tính. Anh tin vào xúc giác. Ngón tay thon dài của anh lướt chậm rãi trên những đường khớp sọ, cảm nhận độ gồ ghề, đoán định từng thớ cơ đã biến mất. Anh bắt đầu vẽ. Tiếng bút chì miết trên giấy sột soạt đều đặn như tiếng đếm nhịp của tử thần.
"Xong chưa Vũ?" – Đội trưởng Minh đẩy cửa bước vào, vẻ mặt phờ phạc vì thiếu ngủ.
Vũ không ngẩng đầu, tay vẫn đưa những nét thanh đậm: "Nạn nhân nữ, khoảng 24 tuổi, có dấu hiệu bị suy dinh dưỡng lúc nhỏ nhưng lớn lên lại sống xa hoa. Xương gò má cao, cằm nhọn… Đây là gương mặt của cô ta."
Anh xoay tờ giấy lại. Một bản phác thảo chân dung hiện ra sống động đến mức Minh phải rùng mình. Nhưng như thường lệ, hai hốc mắt của cô gái trong tranh hoàn toàn trắng dã.
"Vẫn không vẽ mắt sao?" – Minh thở dài.
"Mắt là cửa sổ linh hồn. Tôi chỉ phục dựng thân xác, không phục dựng linh hồn." – Vũ đáp lạnh lùng, đôi mắt thực của anh phẳng lặng như nước mặt hồ.
"Dẹp triết lý của cậu đi. Có vụ mới rồi. Lần này hung thủ chỉ đích danh cậu."
Hiện trường là một xưởng vẽ bỏ hoang nằm sâu trong khu công nghiệp cũ. Khi Vũ bước vào, mùi rỉ sét của sắt và mùi tanh nồng của máu xộc lên đại não.
Giữa căn xưởng, một thi thể nam giới bị treo ngược trên giá vẽ lớn. Nạn nhân bị rạch một đường từ ngực xuống bụng, máu chảy xuống chiếc khay bên dưới thành một màu đỏ thẫm đặc quánh. Nhưng sự tàn khốc không nằm ở cái xác, mà nằm ở bức tường phía sau.
Hung thủ đã dùng máu của nạn nhân để phác họa một bức chân dung khổng lồ ngay trên tường.
Vũ sững người. Cây bút chì trong túi áo anh rơi xuống sàn, phát ra tiếng động khô khốc.
Đó là một bản phác thảo chân dung bằng máu, nét vẽ phóng khoáng, điêu luyện và mang đậm phong cách của chính Trần Vũ. Điều kinh khủng nhất: bức chân dung đó vẽ Trần Vũ.
Hắn vẽ Vũ đang ngồi vẽ xác chết. Từng chi tiết từ nếp nhăn trên áo đến lọn tóc rủ trước trán đều chính xác đến từng milimet. Và khác với những bức tranh của Vũ, kẻ sát nhân này đã vẽ đôi mắt.
Đôi mắt trong tranh không phải là màu đen chì, mà là hai lỗ thủng sâu hoắm trên tường, bên trong đặt hai viên ngọc trai đen lánh, nhìn chằm chằm vào Vũ đầy giễu cợt.
"Nạn nhân là ai?" – Vũ hỏi, giọng anh run lên một chút.
"Lâm, một họa sĩ phong cảnh. Chẳng có thù oán với ai." – Minh đáp, mắt không rời khỏi bức tranh máu – "Vũ, nhìn xuống dưới chân bức tranh đi."
Dưới chân bức chân dung bằng máu, hung thủ để lại một vật phẩm: Một chiếc cọ vẽ cũ kỹ, cán gỗ bị khắc lên một ký hiệu nhỏ: Số 1/30.
Vũ nhặt chiếc cọ lên. Một luồng điện xẹt qua não bộ khiến anh đau nhói. Ký hiệu này... anh đã thấy nó ở đâu đó trong mảng ký ức vụn vỡ của mình. 20 năm trước, vào đêm gia đình anh gặp tai nạn, cha anh cũng đã cầm một chiếc cọ y hệt như thế này.
"Hắn không giết Lâm vì thù hận." – Vũ lẩm bẩm, tay siết chặt chiếc cọ – "Hắn giết Lâm để lấy máu vẽ tôi. Đây là lời mời."
Đúng lúc đó, một giọt máu từ trên trần nhà rơi xuống, trúng ngay vào giữa đôi mắt của Vũ trong bức tranh. Bức tranh như sống dậy, đôi mắt bằng ngọc trai đen như đang rỉ máu, khóc thương cho một định mệnh bắt đầu.
Vũ quay người bỏ đi, bóng lưng anh đổ dài trên nền xưởng lạnh lẽo. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. 30 chương của một bản giao hưởng chết chóc đã chính thức bắt đầu, và anh chính là nhạc trưởng bị ép phải cầm đũa chỉ huy.