MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Phác Thảo Của Kẻ Sát NhânChương 2: TIẾNG ĐÀN ĐỨT DÂY

Bản Phác Thảo Của Kẻ Sát Nhân

Chương 2: TIẾNG ĐÀN ĐỨT DÂY

1,266 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn sân khấu của Nhà hát Lớn thành phố vẫn còn rực rỡ, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo như một hầm mộ. Giữa sân khấu tròn trịa, nơi đáng lẽ là chỗ của những tràng pháo tay, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng kinh hoàng.

Trần Vũ bước qua dải băng vàng của cảnh sát. Tiếng giày của anh vang lên khô khốc trên sàn gỗ bóng loáng. Trước mắt anh, thi thể của một người phụ nữ trẻ ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, đôi tay vẫn giữ tư thế ôm cây đàn vĩ cầm. Cô ấy là Linh Chi – thiên tài vĩ cầm vừa trở về từ Pháp.

"Nạn nhân tử vong khoảng 2 giờ sáng." – Đội trưởng Minh vừa nói vừa đưa cho Vũ một túi nilon đựng bằng chứng – "Cậu nhìn kỹ sợi dây đàn đi."

Vũ đeo găng tay, tiến lại gần. Một cảnh tượng quái dị đập vào mắt: Sợi dây Mi (E) của cây Stradivarius quý giá không phải làm bằng thép. Nó là một sợi dây mảnh đỏ thẫm, siết chặt lấy cổ tay nạn nhân, nối liền với một vết cắt sâu ở cổ. Hung thủ đã dùng chính dây đàn để biến nạn nhân thành một "nhạc cụ sống".

Vũ nhắm mắt lại. Anh bắt đầu thực hiện kỹ năng đặc biệt của mình: Phác họa tư duy.

Trong tâm trí anh, bóng tối lùi dần, nhường chỗ cho một không gian ảo ảnh. Anh thấy một kẻ lạ mặt đứng sau lưng Linh Chi. Hắn không hề thô bạo. Hắn vuốt ve cây đàn, rồi nhẹ nhàng đặt sợi dây lên cổ cô. Hắn không giết người vì căm thù; hắn giết vì đang "chỉnh âm".

“Hắn muốn nghe tiếng kêu của sự tuyệt vọng,” Vũ thầm nghĩ.

Anh mở mắt ra, cầm lấy bút chì và cuốn sổ quen thuộc. Đôi tay anh đưa những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng chính xác. Thay vì vẽ mặt nạn nhân, anh vẽ lại tư thế của các ngón tay cô trên bàn phím đàn.

"Đội trưởng, cô ấy không cố gắng tháo sợi dây ra." – Vũ lên tiếng, giọng run nhẹ – "Hãy nhìn tư thế tay này. Cô ấy đang cố bấm một nốt nhạc trước khi chết. Nốt Đô thăng (C#)."

Minh cau mày: "Nốt Đô thăng thì liên quan gì?"

"C#... C là chữ cái đầu của 'Child' (Đứa trẻ), hoặc có thể là một mật hiệu." – Vũ dừng lại. Tim anh bỗng đập nhanh. Một mảng ký ức mờ mịt hiện lên.

[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 1]

Hai mươi năm trước. Ngôi biệt thự cũ của họ Trần.

Cậu bé Vũ 5 tuổi ngồi dưới chân đại dương cầm, bịt tai lại khi tiếng đàn vĩ cầm của mẹ vang lên. Đó là một bản nhạc buồn đến xé lòng. Mẹ anh, một nghệ sĩ tài hoa nhưng u uất, thường vừa đàn vừa khóc. Bà luôn dừng lại ở nốt Đô thăng.

“Vũ, nếu một ngày âm nhạc dừng lại ở nốt nhạc này, nghĩa là mẹ đã tìm thấy lối thoát,” bà nói, đôi mắt đượm buồn nhìn ra phía cửa sổ, nơi cha anh đang đứng hút thuốc dưới bóng tối.

Đêm đó, tai nạn xảy ra. Tiếng đàn vĩ cầm của mẹ đứt ngang bởi một tiếng nổ lớn.

Vũ sực tỉnh khỏi dòng ký ức khi nghe tiếng hét của một nhân viên kỹ thuật. Phía sau cánh gà, họ tìm thấy một bức phác thảo khác bằng máu dán trên tủ đựng nhạc cụ.

Lần này, bức tranh không vẽ Vũ. Hắn vẽ một người đàn bà trung niên đang cầm cây vĩ cầm, khuôn mặt bị bôi đen bởi những nét chì hỗn loạn. Tuy nhiên, trên cổ người đàn bà đó có một vết bớt hình cánh bướm — y hệt vết bớt trên cổ mẹ của Vũ.

"Hắn biết mẹ tôi." – Vũ lẩm bẩm. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương – "Hắn đang diễn lại cái chết của bà ấy thông qua Linh Chi."

Anh tiến lại gần thi thể Linh Chi lần nữa, quan sát kỹ phần dây đàn siết vào cổ. Dưới lớp da tím tái, anh phát hiện ra một thứ gì đó lấp lánh. Dùng kẹp y tế, Vũ lôi ra một mảnh kim loại nhỏ xíu, sắc lẹm.

Đó là mảnh vỡ của một chiếc kim đồng hồ cổ. Trên mảnh kim loại có khắc số: 2/30.

"Nó đây rồi." – Vũ thở dốc.

Vụ án thứ nhất là chiếc cọ vẽ. Vụ án thứ hai là chiếc kim đồng hồ. Cả hai đều là những vật dụng bình thường, nhưng khi đặt vào tay một kẻ điên, chúng trở thành những "nét phác thảo" của tội ác.

"Đội trưởng, hãy điều tra danh sách những người từng tham gia buổi hòa nhạc cuối cùng của mẹ tôi 20 năm trước." – Vũ nói, ánh mắt anh giờ đây không còn bình thản mà đầy rẫy sự truy đuổi – "Kẻ sát nhân không ở đâu xa. Hắn đã chờ đợi tôi suốt 20 năm để thực hiện bản hòa tấu này."

Lúc này, từ hệ thống loa của nhà hát bỗng vang lên một âm thanh chói tai. Một đoạn băng ghi âm cũ kỹ bắt đầu phát lại. Tiếng vĩ cầm réo rắt, u uất, đúng bản nhạc mà mẹ Vũ thường chơi.

Và rồi, đúng đến nốt Đô thăng, tiếng đàn đứt phựt.

Một giọng nói trầm đục, đã qua xử lý âm thanh, vang vọng khắp khán phòng trống rỗng: "Vũ... bản phác thảo thứ hai đã xong. Anh có thấy mẹ mình trong đó không? Đừng chậm trễ, nạn nhân thứ ba đang chờ anh ở nơi 'thời gian dừng lại' đấy."

Minh lập tức ra lệnh cho cấp dưới truy tìm nguồn phát âm thanh, nhưng Vũ biết sẽ vô ích thôi. Kẻ này luôn đi trước họ một bước. Hắn không chỉ sát hại Linh Chi, hắn đang sát hại chính tâm trí của Vũ bằng cách khơi dậy những nỗi đau mà anh đã cố gắng chôn vùi.

Vũ cầm lấy chiếc kim đồng hồ số 2/30. Nếu chiếc cọ vẽ đại diện cho sự khởi đầu (Họa sĩ), thì chiếc kim đồng hồ đại diện cho thời gian.

"Nơi thời gian dừng lại..." – Vũ lặp lại lời của hung thủ. Anh mở sổ tay, phác họa nhanh một hình ảnh: Một tháp đồng hồ cũ kỹ ở trung tâm thành phố, nơi đã ngừng chạy từ thập niên 90.

Anh quay sang Minh: "Chuẩn bị xe đi. Vụ án số 3 nằm ở tháp đồng hồ cũ. Và nếu tôi đoán không lầm, nạn nhân sẽ là một thợ sửa đồng hồ hoặc một người liên quan đến việc đếm ngược."

Vũ bước ra khỏi nhà hát, màn mưa bên ngoài vẫn xối xả. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy. Anh không biết mình đang phá án, hay đang lọt vào một bức tranh khổng lồ mà chính mình là nhân vật chính bị hành hạ.

Mỗi vụ án là một nút thắt. 30 vụ án, 30 nút thắt. Khi sợi dây thứ 30 bị cắt đứt, có lẽ cũng là lúc bí mật về vụ thảm sát gia đình anh được phơi bày. Hoặc có lẽ, đó là lúc Vũ nhận ra người cầm cọ vẽ nên những cái xác này... thực chất là một phần nhân cách khác của chính mình?

Sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong lòng vị họa sĩ trẻ, đáng sợ hơn cả bất kỳ kẻ sát nhân nào ngoài kia.