MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Phác Thảo Của Kẻ Sát NhânChương 3: BỨC TƯỢNG THẠCH CAO SỐNG

Bản Phác Thảo Của Kẻ Sát Nhân

Chương 3: BỨC TƯỢNG THẠCH CAO SỐNG

1,243 từ · ~7 phút đọc

Tháp đồng hồ cũ nằm giữa lòng thành phố như một gã khổng lồ bị lãng quên, lớp vôi vữa bong tróc và những bánh răng rỉ sét đã ngừng quay từ hai thập kỷ trước. Khi Trần Vũ và đội cảnh sát ập vào, không gian nồng nặc mùi bụi phấn và một mùi hắc khó chịu của hóa chất công nghiệp.

Dưới ánh đèn pin quét qua màn đêm, một hình bóng trắng toát hiện ra ngay dưới trục xoay chính của đồng hồ.

“Chúa ơi…” – Tiếng một viên cảnh sát trẻ thốt lên, rồi anh ta vội vã quay mặt đi, kìm nén cơn buồn nôn.

Giữa căn phòng là một người đàn ông ngồi trên ghế gỗ, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp thạch cao trắng xóa, mịn màng. Tư thế của nạn nhân rất kỳ lạ: một tay đặt lên đùi, một tay đưa lên cao như đang cố gắng chạm vào những bánh răng đồng hồ phía trên đầu. Lớp thạch cao được đổ khéo léo đến mức nhìn rõ từng nếp nhăn trên quần áo, từng sợi tóc, và cả biểu cảm kinh hoàng bị đóng băng trên gương mặt.

Vũ tiến lại gần, đôi mắt anh nheo lại. Anh không nhìn thi thể như một con người, mà nhìn như một tác phẩm điêu khắc.

"Hắn không đổ thạch cao lên xác chết," – Vũ trầm giọng, ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt lớp vỏ trắng lạnh lẽo – "Hắn đổ thạch cao khi nạn nhân còn sống."

Đội trưởng Minh kinh hãi: "Cậu nói gì cơ? Sống sao được?"

"Nhìn vào những lỗ nhỏ ở mũi và miệng đi. Hung thủ đã dùng ống thở để nạn nhân không chết ngay lập tức. Hắn muốn lớp thạch cao đông cứng lại theo đúng nhịp đập của trái tim và sự co thắt của cơ bắp khi nạn nhân sợ hãi. Đây không phải điêu khắc, đây là sự giam cầm vĩnh cửu."

Vũ lấy ra cuốn sổ, tay anh bắt đầu vẽ lại cấu trúc của "bức tượng". Khi phác họa đến phần ngực của nạn nhân, anh khựng lại. Anh nhận ra một sự bất thường trong tỉ lệ hình khối.

"Đội trưởng, đập vỡ lớp thạch cao ở phần ngực trái."

Khi lớp thạch cao bong ra từng mảng, lộ ra lớp áo sơ mi sũng máu bên trong. Một vật thể lạ được găm thẳng vào tim nạn nhân. Đó là một chiếc chìa khóa đồng cổ cổ điển, cuống chìa khóa được uốn thành hình một con mắt – biểu tượng của sự giám sát. Trên thân chìa khóa có khắc một ký hiệu nhỏ xíu nhưng sắc lẹm: 3/30.

[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 2]

Trần Vũ thấy mình đang trốn trong một chiếc tủ gỗ tối tăm. Qua khe hở nhỏ, anh thấy cha mình – ông Trần Nam – đang tranh cãi gay gắt với một người đàn ông lạ mặt trong phòng làm việc. Người đàn ông đó mặc một chiếc áo khoác đen dài, tay cầm một xấp bản vẽ.

“Ông không thể phác thảo 'nó' ra được! Đó là tội ác!” – Cha Vũ hét lên, giọng run rẩy.

“Nam ạ, nghệ thuật thực sự đòi hỏi sự hy sinh. Ông có chìa khóa của căn hầm đó, hãy đưa nó cho tôi.”

Người đàn ông lạ mặt quay lại phía chiếc tủ. Vũ nín thở. Thứ duy nhất anh nhìn thấy lúc đó là chiếc chìa khóa mà người đàn ông đang xoay nhẹ trong tay — một chiếc chìa khóa có hình con mắt ở cuống.

Tiếng chuông đồng hồ trong phòng khách vang lên 12 hồi. Căn hầm bí mật dưới nền nhà bỗng phát ra tiếng động sột soạt, như có ai đó đang bị nhốt bên trong lớp tường đá.

Vũ giật mình quay về thực tại, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Chiếc chìa khóa 3/30 này giống hệt cái trong ký ức của anh. Nạn nhân là ông Giáo, một thợ sửa đồng hồ già nghệ thuật, cũng là người cuối cùng còn giữ bản thiết kế cơ khí của ngôi biệt thự họ Trần trước khi nó bị cháy rụi.

"Hung thủ đang thu hồi những 'chìa khóa' dẫn đến sự thật năm xưa," – Vũ lẩm bẩm – "Và ông Giáo đã mang bí mật đó vào trong lớp thạch cao này."

Lúc này, Đội trưởng Minh phát hiện một điểm lạ trên bức tường tháp đồng hồ. Dưới ánh đèn UV, một bức phác thảo khổng lồ hiện ra. Đó là hình ảnh một đứa trẻ đang ngồi trong tủ kính, xung quanh là những bức tượng không đầu đang vươn tay về phía nó.

Dưới bức tranh là một dòng chữ viết bằng sơn phản quang: "Vũ à, sự im lặng của đá là sự im lặng tuyệt đối nhất. Anh có nhớ tiếng thét từ căn hầm không?"

Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Tiếng thét từ căn hầm? Anh luôn nghĩ rằng gia đình mình chết vì một vụ nổ bình gas và hỏa hoạn. Nhưng những manh mối này đang chỉ ra một sự thật khác: Có thể có một ai đó đã bị nhốt sống dưới hầm nhà anh vào đêm đó. Và ông Giáo, nạn nhân thứ ba này, chính là người đã thiết kế cơ quan cho căn hầm ấy.

"Hắn đang dẫn tôi về nhà," – Vũ nói, giọng khàn đặc – "Vụ án số 1 cho tôi công cụ (chiếc cọ). Vụ án số 2 cho tôi thời điểm (chiếc kim đồng hồ). Vụ án số 3 cho tôi lối vào (chiếc chìa khóa)."

Anh nhìn vào thi thể đã trắng xóa như đá. Kẻ sát nhân không chỉ giết người, hắn đang dùng xác chết để xây dựng lại hiện trường của quá khứ. Hắn muốn Vũ phải "nhìn" thấy những gì anh đã chọn cách quên đi.

Minh nhận được báo cáo từ phòng kỹ thuật: "Vũ, chiếc chìa khóa này có vết máu lạ. Không phải của ông Giáo, cũng không phải của Lâm hay Linh Chi. Nó là máu của một người đã chết từ rất lâu rồi, nhưng được bảo quản trong môi trường đông lạnh."

Vũ siết chặt chìa khóa số 3/30. Máu của người đã chết lâu năm? Chẳng lẽ là...

Tiếng bánh răng đồng hồ bỗng nhiên rít lên một hồi khô khốc. Chiếc kim phút khổng lồ của tháp đồng hồ bất ngờ nhích lên một nấc, dù không có nguồn điện.

Cả đội cảnh sát giật mình nhìn lên. 12 giờ đúng.

Một mảnh giấy từ trên khe bánh răng rơi xuống ngay trước mặt Vũ. Trên đó chỉ vỏn vẹn một tọa độ địa lý và một lời nhắn: "Vụ án thứ 4: Khi bùn đất nuốt chửng linh hồn. Đừng để 'Vị khách không mặt' phải chờ lâu."

Vũ nhìn vào tọa độ. Đó là khu nghĩa trang cũ của thành phố, nơi chôn cất những người vô danh. Anh biết, trò chơi này đang tăng tốc. Kẻ sát nhân không cho anh thời gian để thở. Hắn muốn dùng 30 vụ án này để phẫu thuật tâm lý của anh, bóc tách từng lớp mặt nạ cho đến khi chỉ còn lại bản ngã trần trụi của một đứa trẻ chứng kiến thảm kịch.

"Đi thôi đội trưởng," – Vũ quay lưng bước xuống cầu thang xoắn ốc của tháp đồng hồ – "Vị khách thứ tư đang đợi chúng ta ở dưới mộ."