Nghĩa trang Bình An vào lúc ba giờ sáng là một biển sương mù dày đặc. Những ngôi mộ vô danh nằm san sát nhau dưới ánh đèn pin leo lét, trông như những hàm răng của một con quái vật đất khổng lồ.
Theo tọa độ được để lại, Trần Vũ và Đội trưởng Minh dừng chân trước một huyệt mộ mới đào, đất còn tươi xốp. Điều kỳ lạ là trên bia mộ không có tên, chỉ có một bức phác thảo chân dung bị gạch chéo bằng sơn đỏ, treo lủng lẳng trên một cành cây khô.
"Đào lên!" – Minh ra lệnh.
Tiếng xẻng đâm vào đất sầm sập phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Khi lưỡi xẻng chạm vào nắp quan tài bằng gỗ rẻ tiền, một tiếng kít vang lên khiến tất cả sững người. Từ bên trong quan tài, có tiếng cào cấu tuyệt vọng.
"Nạn nhân còn sống!"
Nắp quan tài bật mở, nhưng thay vì một tiếng thở phào, một nỗi kinh hoàng bao trùm lấy đội cứu hộ. Người đàn ông bên trong bật dậy, đôi tay quờ quạng trong không trung, miệng phát ra những tiếng ú ớ không thành lời.
Gương mặt của nạn nhân... hoàn toàn trống trơn. Không phải do bẩm sinh, mà bởi một lớp da nhân tạo hoặc một loại dung dịch hóa học nào đó đã khiến các đường nét trên khuôn mặt – mắt, mũi, miệng – bị san phẳng thành một khối thịt nhẵn nhụi, trắng bệch.
Vũ bước xuống hố, anh giữ chặt đôi tay đang run rẩy của nạn nhân. Anh nhìn thẳng vào nơi đáng lẽ là đôi mắt của người đàn ông đó.
"Đừng sợ. Tôi là họa sĩ. Tôi sẽ tìm lại mặt cho ông." – Giọng Vũ trầm thấp, mang một quyền năng trấn an kỳ lạ.
Anh quan sát cấu trúc sọ dưới lớp da biến dạng. Dù các chi tiết bề mặt đã mất, nhưng khung xương gò má, vòm trán và hốc mắt vẫn để lại dấu vết. Vũ lấy bút chì, vẽ trực tiếp lên lớp da trắng bệch của nạn nhân những đường nét phác thảo cơ bản.
Khi nét vẽ của Vũ dần hoàn thiện, Đội trưởng Minh thốt lên: "Đây là... Luật sư Phan? Người đại diện pháp luật cũ của họ Trần?"
Vũ khựng lại. Tay anh run lên một nhịp. Luật sư Phan là người cuối cùng đã làm việc với cha Vũ về di chúc trước đêm vụ cháy xảy ra.
"Tìm trong quan tài xem có gì không!" – Vũ hét lên.
Bên dưới lớp lót vải thô sơ của quan tài, họ tìm thấy một chiếc kẹp cà vạt bằng vàng bị bẻ cong thành hình số 4. Phía sau chiếc kẹp là dòng chữ khắc nhỏ xíu: 4/30.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Dưới chân nạn nhân là một xấp tài liệu đã bị mục nát, chỉ còn sót lại một trang giấy chưa bị tiêu hủy. Đó là bản danh sách những "vị khách" có mặt tại nhà họ Trần vào đêm định mệnh đó. Tên của Luật sư Phan nằm ở vị trí thứ tư.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 3]
Khói. Khói đen kịt tràn vào từ khe cửa.
Vũ nằm co quắp dưới gầm giường, nghe thấy tiếng bước chân nện nặng nề trên sàn gỗ. Anh thấy đôi giày da bóng lộn của Luật sư Phan đi ngang qua. Ông ta không cứu anh. Ông ta đang vội vã tìm kiếm thứ gì đó trong tủ hồ sơ của cha Vũ.
“Nó đâu rồi? Bản vẽ căn hầm đâu rồi?” – Giọng ông Phan khản đặc vì khói và tham vọng.
Bên ngoài, tiếng cha Vũ gào thét trong đám cháy: “Phan, đừng làm thế! Nó sẽ giết tất cả chúng ta!”
Một bàn tay đeo găng đen từ phía sau túm lấy cổ áo Luật sư Phan, kéo tuột ông ta ra khỏi phòng. Trước khi biến mất vào làn khói, người đàn ông bí ẩn đó nhìn vào gầm giường – nơi Vũ đang trốn. Đôi mắt đó... đỏ rực như lửa và lạnh lùng như băng giá.
Vũ buông cây bút chì xuống đất. Anh nhận ra kẻ sát nhân đang dùng 30 vụ án này để trừng phạt những kẻ đã có mặt trong đêm đó nhưng không cứu gia đình anh.
Lâm (họa sĩ - Vụ án 1) đã chứng kiến và im lặng. Linh Chi (nhạc sĩ - Vụ án 2) là con gái của người quản gia cũ. Ông Giáo (thợ đồng hồ - Vụ án 3) là người thiết kế căn hầm điểm yếu. Và giờ là Luật sư Phan – kẻ tham lam đã lục lọi tài liệu trong lúc chủ nhà đang chết cháy.
"Hắn đang phán xét thay cho công lý," – Vũ thì thầm – "Và hắn bắt tôi phải là người vẽ ra bản án đó."
Nạn nhân – Luật sư Phan – sau khi được Vũ "vẽ" lại mặt, dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh. Ông ta nắm lấy vạt áo Vũ, dùng ngón tay run rẩy viết một chữ duy nhất lên lòng bàn tay anh bằng bùn đất:
"S-O-N-G" (Sống)
Sau đó, ông ta co giật mạnh và trút hơi thở cuối cùng. Thuốc độc trong dung dịch làm biến dạng mặt đã ngấm vào đại não.
Minh nhìn Vũ bằng ánh mắt phức tạp: "Vũ, cậu có thấy không? Kẻ sát nhân này không chỉ biết quá khứ của cậu, hắn còn biết cả những điều cậu chưa từng kể với cảnh sát."
Vũ không trả lời. Anh nhìn vào chiếc kẹp cà vạt số 4/30. Mỗi món đồ (cọ vẽ, kim đồng hồ, chìa khóa, kẹp cà vạt) đều là những vật dụng lấy đi từ thi thể hoặc hiện trường vụ cháy năm xưa.
Bỗng nhiên, chiếc radio trên xe cảnh sát phát ra tiếng nhiễu sóng rè rè, rồi một giọng nói máy móc vang lên:
"Họa sĩ phác thảo giỏi thật. Nhưng anh chỉ mới tìm thấy xác. Anh đã tìm thấy 'linh hồn' của chính mình chưa? Vụ án số 5 sẽ không ở nghĩa trang nữa. Hãy về nơi bắt đầu của mọi sự dối trá: Khách sạn Ngàn Sao. Một 'bữa tiệc' đang đợi anh."
Vũ quay nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh bắt đầu ló dạng. Nhưng trong lòng anh, bóng tối chỉ càng lúc càng dày đặc hơn.