Khách sạn Ngàn Sao là biểu tượng của sự xa hoa tại thành phố S, nhưng đêm nay, nó trông giống như một sân khấu của những cơn ác mộng. Giữa sảnh chính rực rỡ ánh đèn pha lê, một "vị khách" đặc biệt đang ngồi ngay ngắn ở bàn tiệc danh dự.
Khi Trần Vũ bước vào, anh cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo bao trùm, dù hệ thống sưởi vẫn đang hoạt động. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, mặc bộ tuxedo đắt tiền, đôi tay đặt trên đùi trong tư thế thư thái. Nhưng điều khiến tất cả những quan khách có mặt tại đó phải kinh hoàng thét lên chính là khuôn mặt của ông ta.
Toàn bộ các đường nét trên gương mặt – mắt, mũi, miệng – đã biến mất hoàn toàn. Không phải do bị cắt bỏ, mà là bị bao phủ bởi một lớp da nhân tạo mịn màng, liền khối với cổ và trán, khiến nạn nhân trông như một con búp bê nhựa chưa được hoàn thiện.
"Hắn dùng hỗn hợp silicon và mô sinh học," – Vũ thì thầm, đôi găng tay cao su của anh chạm nhẹ vào "gương mặt" nhẵn thín của nạn nhân. "Hắn đã xóa sổ danh tính của người này ngay khi ông ta còn thở."
Đội trưởng Minh đứng bên cạnh, mặt tái mét: "Vũ, chúng tôi đã kiểm tra danh sách khách mời. Không ai nhận ra ông ta. Không dấu vân tay, không giấy tờ tùy thân. Hắn đã biến người này thành một kẻ vô danh đúng nghĩa."
Vũ nhắm mắt lại. Anh bắt đầu "nhìn" bằng những ngón tay. Anh sờ nắn cấu trúc xương sọ bên dưới lớp da nhân tạo dẻo quắc. Xương gò má rộng, hốc mắt sâu, cằm chẻ... Từng nét vẽ bắt đầu hiện lên trong đại não của anh như một bản in 3D.
"Lấy cho tôi một bộ bút chì màu và giấy nhám," – Vũ ra lệnh.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 4]
Hai mươi năm trước. Một buổi dạ tiệc tại nhà họ Trần.
Vũ bé nhỏ đứng trên hành lang nhìn xuống phòng khách rực rỡ. Cha anh đang tiếp một vị khách lạ mặt – người luôn đeo một chiếc mặt nạ trắng trong suốt buổi tiệc. Cha gọi ông ta là 'Kẻ không mặt'.
“Nam này, ông nghĩ nhan sắc là thứ tạo nên con người sao?” – Người đàn ông đó cười, giọng nói vang lên như tiếng kim loại va chạm. “Không, chính nỗi sợ hãi mới là thứ khắc họa nên bản ngã thực sự.”
Cha Vũ trông rất căng thẳng, tay ông siết chặt một ly rượu cho đến khi nó vỡ tan. “Ông không được phép chạm vào con trai tôi. Biến khỏi đây ngay!”
Trước khi rời đi, người đàn ông đó đã để lại trên bàn tiệc một bức phác thảo chân dung của Vũ, nhưng trong tranh, gương mặt Vũ chỉ là một khoảng trắng hư ảo.
Vũ sực tỉnh. Tay anh đưa bút nhanh thoăn thoắt trên giấy. Chỉ sau 15 phút, một gương mặt sắc sảo, đầy quyền lực hiện ra.
"Ông ta là Ngô Tôn – chủ sở hữu của chuỗi khách sạn này và cũng là cổ đông lớn nhất của công ty cha tôi năm xưa," – Vũ tuyên bố.
Minh lập tức ra hiệu cho cấp dưới kiểm tra. Kết quả khớp hoàn toàn. Nhưng tại sao Ngô Tôn lại bị giết ngay tại khách sạn của mình theo cách nhục nhã này?
Vũ tiến lại gần thi thể lần nữa. Anh chú ý đến một khe hở nhỏ ở ngay vị trí yết hầu của nạn nhân. Dùng kẹp y tế tỉ mỉ gắp ra, một vật thể lấp lánh xuất hiện: Một chiếc khuy măng sét bằng kim cương, hình một quân cờ Vua bị gãy đầu.
Trên mặt sau của chiếc khuy măng sét, ký hiệu quen thuộc hiện lên: 5/30.
"Năm vụ án, năm kỷ vật," – Vũ lẩm bẩm. "Cọ vẽ, kim đồng hồ, chìa khóa, kẹp cà vạt và giờ là khuy măng sét. Tất cả đều là đồ vật của cha tôi."
Bỗng nhiên, toàn bộ đèn trong khách sạn vụt tắt. Trên màn hình lớn ở sảnh chính, một đoạn video bắt đầu phát. Đó là cảnh quay chậm quá trình lớp da nhân tạo dần dần bao phủ lên mặt Ngô Tôn khi ông ta vẫn còn tỉnh táo, đôi mắt ông ta tràn ngập sự van xin trước khi bị vùi lấp hoàn toàn vào bóng tối.
Một giọng nói thì thầm vang lên qua hệ thống âm thanh vòm: "Vũ... anh đã tìm lại mặt cho ông ta. Nhưng ai sẽ tìm lại mặt cho gia đình anh? Ngô Tôn đã bán đứng cha anh để đổi lấy cái khách sạn này. Ông ta xứng đáng bị xóa sổ khỏi thế giới. Anh có thấy bản phác thảo số 5 này 'thật' hơn những gì anh thường vẽ không?"
Minh hét lớn: "Định vị nguồn phát ngay!"
Nhưng Vũ chỉ đứng yên đó, nhìn vào thi thể không mặt. Anh nhận ra một điều kinh khủng: Lớp da nhân tạo trên mặt nạn nhân bắt đầu phồng lên.
"Tất cả lùi lại!" – Vũ hét lớn.
Một tiếng nổ nhỏ phát ra từ bên trong sọ của nạn nhân. Từ bên trong "gương mặt" trống rỗng đó, hàng ngàn mảnh giấy nhỏ bay ra như những con bướm đêm. Vũ nhặt một mảnh lên. Đó là một phần của bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ của gia đình anh từ 20 năm trước, người thụ hưởng là một cái tên đã bị xóa đi.
Bên dưới thi thể, hung thủ đã dùng sơn phản quang viết một dòng chữ lớn: "Vụ án số 6: Vũ điệu của những con rối. Tại nhà hát thành phố, nơi những sợi dây sẽ quyết định ai được sống."
Vũ siết chặt bức chân dung anh vừa vẽ. Ngón tay anh hằn lên những vết chì đen kịt. Kẻ sát nhân đang thực hiện một cuộc thanh trừng. Hắn đang lần lượt giết chết những kẻ đã phản bội gia đình anh, nhưng đồng thời, hắn đang biến Vũ thành một "người chứng kiến" bị bắt buộc.
"Hắn muốn tôi trở thành cộng sự của hắn," – Vũ nói với Minh, giọng anh lạnh đến thấu xương. "Mỗi vụ án tôi phá được, mỗi gương mặt tôi phác họa lại, đều là một lần tôi hoàn thiện bản án tử hình cho nạn nhân tiếp theo."
Trong bóng tối của sảnh khách sạn, Vũ cảm thấy như có hàng ngàn đôi mắt không mặt đang nhìn mình. Anh biết, 25 vụ án còn lại sẽ là 25 tầng địa ngục mà anh phải bước qua để tìm thấy kẻ đang cầm chiếc cọ bằng máu kia.