MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Phác Thảo Của Kẻ Sát NhânChương 6: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CON RỐI

Bản Phác Thảo Của Kẻ Sát Nhân

Chương 6: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CON RỐI

1,043 từ · ~6 phút đọc

Nhà hát Thành phố vốn là thánh đường của nghệ thuật, nhưng đêm nay, nó biến thành một sân khấu tử thần. Khi Trần Vũ bước vào bên trong khán phòng tối om, mùi nhựa thông và mùi gỗ cũ đặc trưng bị át đi bởi một mùi tanh nồng của máu tươi và chất khử trùng.

Dưới ánh đèn spotlight duy nhất rọi xuống chính giữa sân khấu, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: Đạo diễn danh tiếng Lê Huỳnh – người vừa nhận giải thưởng cống hiến năm ngoái – đang đứng lơ lửng trên không trung.

Nhưng ông ta không đứng bằng đôi chân của mình.

Toàn bộ cơ thể Lê Huỳnh bị xuyên qua bởi hàng chục sợi dây cước mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn. Dây xuyên qua cổ tay, khuỷu tay, đầu gối và cả xương quai xanh. Mỗi khi hệ thống ròng rọc trên trần nhà chuyển động, cơ thể ông lại co giật, cánh tay nhấc lên hạ xuống theo một nhịp điệu quái gở.

"Hắn đã bẻ gãy tất cả các khớp xương trước khi treo lên," – Vũ lên tiếng, giọng anh nghẹn lại khi thấy đầu của nạn nhân ngoẹo sang một bên một cách không tự nhiên. "Để tạo ra độ linh hoạt cho một con rối... hắn đã phá hủy cấu trúc của một con người."

Đội trưởng Minh nghiến răng, ra lệnh cho nhân viên kỹ thuật ngắt hệ thống ròng rọc. Nhưng ngay khi dòng điện bị cắt, một bản nhạc cổ điển bất ngờ vang lên từ loa nhà hát. Đó là bản Danse Macabre (Vũ điệu tử thần).

Cơ thể Lê Huỳnh bắt đầu "nhảy".

Hệ thống dây cước kéo giật khiến cái xác thực hiện những động tác múa xoay tròn điên cuồng. Máu từ các vết thương theo lực ly tâm bắn tung tóe lên những hàng ghế khán giả trống không.

"Dừng lại! Mau dừng lại!" – Minh gào lên.

Vũ không nhìn vào cái xác đang nhảy múa. Anh nhìn vào những chiếc bóng đổ dài trên sàn sân khấu. Trong bóng tối của cánh gà, anh thấy một bức tranh phác họa khổng lồ được treo sẵn. Bức tranh vẽ một người phụ nữ đang ngồi khóc trên sàn sân khấu, và phía trên bà là một bàn tay khổng lồ đang điều khiển những sợi dây.

[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 5]

Mười lăm năm trước. Vũ lúc này đã là một thiếu niên, đang đứng sau cánh gà của chính nhà hát này.

Mẹ anh – bà nhạt nhòa trong ánh đèn, đang tranh cãi với đạo diễn Lê Huỳnh. Khi đó ông ta mới chỉ là một trợ lý đạo diễn trẻ đầy tham vọng.

“Ông đã tráo đổi kịch bản của tôi! Đó là câu chuyện về gia đình tôi, không phải một vở kịch kinh dị để ông câu khách!” – Mẹ Vũ nức nở.

“Nghệ thuật cần sự tàn nhẫn, thưa phu nhân họ Trần. Bà chỉ là một con rối trong vở kịch của thời đại thôi. Hãy im lặng và diễn tiếp đi.”

Lê Huỳnh cười lạnh lùng, tay ông ta cầm một chiếc trâm cài tóc bằng bạc của mẹ Vũ, dùng nó để gõ nhịp trên kịch bản. Chiếc trâm đó có hình một đóa hoa trà trắng.

Vũ sực tỉnh. Anh tiến lại gần sân khấu ngay khi hệ thống ròng rọc bị kẹt lại bởi một vật cản. Nạn nhân dừng lại trong tư thế quỳ sụp xuống, đầu gục vào ngực.

Vũ trèo lên sàn diễn. Anh tìm thấy "vật cản" khiến máy móc dừng lại. Đó chính là một chiếc trâm cài tóc bằng bạc hình hoa trà, bị kẹt cứng giữa hai bánh răng của ròng rọc. Trên cánh hoa trà nhỏ xíu, một con số được khắc bằng kỹ thuật tinh xảo: 6/30.

"Lê Huỳnh đã đánh cắp cuộc đời của mẹ tôi để làm nên sự nghiệp của ông ta," – Vũ nói, ánh mắt anh hiện lên một sự căm phẫn tột độ. "Vở kịch nổi tiếng nhất của ông ta – 'Ngôi nhà rực lửa' – chính là bản tường thuật lại vụ cháy nhà tôi, nhưng được hư cấu để đổ mọi tội lỗi lên đầu cha tôi."

Minh thở dài, đặt tay lên vai Vũ: "Vậy ra đây là lý do hắn chọn ông ta. Hắn đang thanh trừng những kẻ đã bôi nhọ gia đình cậu."

"Không, Đội trưởng. Hắn không thanh trừng. Hắn đang 'sửa sai'. Hắn muốn bắt những kẻ này phải chết theo cách mà họ đã đối xử với gia đình tôi."

Đúng lúc đó, trên tấm màn nhung đỏ của sân khấu, một dòng chữ lớn bắt đầu hiện ra bằng loại mực huỳnh quang:

"Vũ à, anh có thích màn trình diễn này không? Kẻ cắp ánh sáng đã phải trả giá bằng bóng tối. Nhưng hãy cẩn thận, 'Mùi hương tử thi' ở vụ án số 7 sẽ khiến anh nhận ra... không phải cái gì bị chôn vùi cũng đều đã chết."

Vũ nhìn xuống chiếc trâm hoa trà số 6/30 trong tay. Sáu vụ án. Sáu kỷ vật. Sáu cái chết.

Mỗi nạn nhân đều liên quan đến một bộ phận trong bộ máy đã phá hủy gia đình anh: Họa sĩ (Vụ 1), Nhạc sĩ (Vụ 2), Thợ cơ khí (Vụ 3), Luật sư (V vụ 4), Cổ đông (Vụ 5) và giờ là Đạo diễn (V vụ 6).

"Hắn đang thu hồi lại tất cả những gì thuộc về chúng tôi," – Vũ thì thầm. "Và hắn để lại những mảnh ghép này cho tôi như một lời nhắc nhở rằng... tôi cũng chỉ là một con rối trong tay hắn."

Anh quay sang Minh, giọng kiên định: "Vụ án số 7 sẽ liên quan đến mùi hương. Hãy chuẩn bị mặt nạ phòng độc và kiểm tra tất cả những xưởng sản xuất nước hoa hoặc nhà xác trong thành phố. Hắn nói 'không phải cái gì bị chôn vùi cũng đã chết'... nghĩa là nạn nhân tiếp theo có thể là một người mà chúng ta tưởng rằng đã qua đời từ lâu."

Vũ bước ra khỏi nhà hát, tiếng nhạc Danse Macabre vẫn còn vang vọng trong đầu anh, hòa cùng tiếng khóc thầm của mẹ từ quá khứ.