Xưởng chiết xuất tinh dầu nằm ở vùng ngoại ô vắng vẻ, bao quanh bởi những cánh đồng hoa oải hương khô héo. Khi xe cảnh sát dừng lại, một mùi hương kỳ lạ đã xộc vào mũi họ. Nó không hẳn là mùi thơm, cũng không hoàn toàn là mùi thối rữa; đó là một sự kết hợp nồng nặc, ngọt lịm một cách đáng sợ, giống như mùi của những bông hoa đang rữa nát trong một ngôi mộ kín.
Nạn nhân là Vincent Hoàng – một bậc thầy mùi hương, người sở hữu chiếc mũi "triệu đô" và là cố vấn cho các dòng nước hoa xa xỉ nhất thế giới.
Vincent được tìm thấy bên trong một lồng kính khổng lồ dùng để ướp hương hoa. Ông ta nằm giữa hàng vạn cánh hoa hồng đỏ thẫm, nhưng toàn thân lại bị phủ một lớp chất lỏng trong suốt như thạch.
"Đừng chạm vào chất lỏng đó!" – Vũ hét lên khi thấy một viên cảnh sát định tiến lại gần.
Anh đeo mặt nạ phòng độc, tiến sát vào lồng kính. Qua lớp thủy tinh, Vũ nhìn thấy da thịt của Vincent đang dần tan chảy, nhưng không phải do axit. Nó giống như quá trình phân hủy bị đẩy nhanh đến cực hạn nhưng lại được giữ lại trong một trạng thái bảo tồn giả tạo.
"Hắn đang chế tạo nước hoa từ xác người," – Vũ nói, giọng anh bị bóp méo qua lớp mặt nạ. "Hắn dùng Vincent làm vật chủ để chiết xuất 'tinh dầu tử thi' – loại mùi hương mà hắn cho là chân thực nhất về cái chết."
Đội trưởng Minh bịt mũi, giọng nghẹt lại: "Tại sao lại là Vincent? Ông ta có liên quan gì đến gia đình cậu?"
Vũ không trả lời ngay. Anh quan sát bàn tay của Vincent. Giữa những ngón tay đang bị thối rữa của nạn nhân, có một lọ thủy tinh nhỏ xíu được nắm chặt. Bên trong lọ là một loại chất lỏng màu vàng hổ phách, và nhãn chai chỉ vỏn vẹn một con số: 7/30.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 6]
Mười sáu năm trước. Vũ đứng nép sau cánh cửa phòng thay đồ của mẹ.
Vincent Hoàng khi đó là một thanh niên trẻ tuổi, đang đưa cho mẹ Vũ một lọ nước hoa không nhãn mác. Mẹ Vũ trông rất xanh xao, bà cầm lấy lọ nước hoa với đôi bàn tay run rẩy.
“Thứ này sẽ giúp bà quên đi mùi khói,” – Vincent thì thầm với nụ cười bí hiểm. “Mùi khói từ đêm đó... nó sẽ không bao giờ rời bỏ bà nếu bà không dùng thứ 'linh hương' này của tôi.”
Mẹ Vũ xịt một chút lên cổ tay. Ngay lập tức, bà khuỵu xuống, đôi mắt trợn trừng như thể đang nhìn thấy lại vụ cháy. Vincent không giúp bà, ông ta chỉ lấy sổ tay ra, ghi chép lại những biểu cảm đau đớn trên mặt bà như một nhà khoa học đang theo dõi mẫu vật.
Vũ nhận ra, Vincent đã dùng mẹ anh làm vật thí nghiệm cho những loại nước hoa gây ảo giác để xóa nhòa ký ức.
Vũ sực tỉnh, anh ra hiệu cho đội pháp y cẩn thận lấy lọ thủy tinh số 7/30 ra. Ngay khi nắp lọ được mở một khe nhỏ để kiểm tra thành phần, một mùi hương mãnh liệt thoát ra.
Đội trưởng Minh và hai viên cảnh sát lập tức loạng choạng. Họ bắt đầu ho khan và ôm đầu.
"Khói! Có khói ở khắp nơi!" – Minh hét lên, dù căn phòng hoàn toàn sạch sẽ. "Chạy mau! Căn nhà đang cháy!"
Vũ lao đến, đóng chặt nắp lọ lại. Anh là người duy nhất không bị ảnh hưởng vì anh đã quá quen với mùi hương này trong những cơn ác mộng của mình.
"Đó là mùi của cái đêm đó," – Vũ nói, đôi mắt anh đỏ rực sau lớp kính mặt nạ. "Vincent không giúp mẹ tôi quên đi vụ cháy. Ông ta đã chế tạo ra một loại nước hoa giữ cho ký ức về vụ cháy luôn sống động trong não bộ của bà, khiến bà dần dần phát điên. Ông ta là kẻ đã giam giữ mẹ tôi trong hỏa ngục suốt nhiều năm trời."
Bên cạnh xác của Vincent, trên tấm bảng trắng thường dùng để ghi công thức nước hoa, hung thủ đã để lại một bản phác thảo bằng than chì.
Bức tranh vẽ một người phụ nữ đang tan chảy thành những làn khói thơm. Và bên dưới là dòng chữ: "Vũ, anh có ngửi thấy sự thật không? Hay anh vẫn thích sự dối trá ngọt ngào của Vincent? Hãy chuẩn bị tâm lý, vì ở vụ án số 8, cái bóng của anh sẽ bắt đầu biết nói."
Minh sau khi tỉnh táo lại, nhìn Vũ với ánh mắt đầy lo sợ: "Hắn đang trả thù cho mẹ cậu? Hay hắn đang trừng phạt tất cả những kẻ đã giam cầm gia đình cậu trong đau khổ?"
"Hắn đang 'dọn dẹp' quá khứ của tôi bằng một cách cực đoan nhất," – Vũ siết chặt lọ nước hoa số 7/30. "Nhưng cái giá phải trả là những mạng người. Và hắn đang ép tôi phải hít thở cái mùi hương chết chóc này mỗi ngày."
Vũ quay người bước ra khỏi xưởng. Gió thổi qua đồng hoa oải hương, nhưng giờ đây đối với anh, mọi bông hoa trên đời này đều mang mùi vị của một xác chết.
"Số 8... Kẻ ăn bóng đêm," – Vũ thầm nhắc lại lời thách thức. "Hắn nói bóng của tôi sẽ biết nói... nghĩa là hắn sắp xuất hiện ngay phía sau lưng tôi."