Hội chợ giải trí bỏ hoang nằm ở rìa thành phố, nơi những ánh đèn điện chập chờn tạo nên những cái bóng vặn vẹo. Trần Vũ bước vào "Nhà Gương" — một mê cung của những tấm kính phản chiếu vạn hoa. Tại đây, mọi góc nhìn đều bị bẻ cong, và Vũ thấy hàng trăm phiên bản của chính mình đang nhìn lại mình từ mọi phía.
Ở trung tâm của mê cung, ánh đèn vàng vọt soi sáng một cảnh tượng quái đản.
Nạn nhân là bác sĩ thẩm mỹ nổi tiếng – Tiến sĩ Cường. Ông ta chết trong tư thế ngồi trên một chiếc ghế mổ, đôi tay bị xích chặt vào tay vịn. Nhưng điều kinh khiếp không nằm ở cái chết, mà nằm ở thứ mà kẻ sát nhân đã để lại trên bàn phẫu thuật cạnh đó.
Một chiếc mặt nạ.
Chiếc mặt nạ không phải làm bằng nhựa hay silicon, mà được khâu tỉ mỉ từ những mảng da người thật lấy từ các nạn nhân trong 14 vụ án trước đó. Mỗi mảng da mang một sắc thái, một vết sẹo riêng, nhưng khi ghép lại, chúng tạo thành một khuôn mặt giống Trần Vũ đến 90%. Điểm khác biệt duy nhất là một vết bỏng lớn kéo dài từ mang tai xuống cổ — dấu vết của vụ cháy năm xưa.
"Hắn không chỉ giết người," – Vũ thì thầm, bàn tay anh run rẩy khi chạm vào mặt gương lạnh lẽo. "Hắn đang nuôi dưỡng một thực thể mới từ cái chết của những kẻ khác. Hắn đang tạo ra một Trần Vũ 'thật' hơn cả tôi."
Đội trưởng Minh và đội đặc nhiệm đứng phía sau, súng lăm lăm nhưng không biết bắn vào đâu vì khắp nơi đều là ảnh phản chiếu.
"Vũ, nhìn vào tay bác sĩ Cường đi!" – Minh hét lên.
Trong bàn tay đã bắt đầu co quắp của vị bác sĩ, có một chiếc Dao phẫu thuật bằng bạc. Chuôi dao được bọc bằng một lớp da thuộc mỏng, và trên lưỡi dao sắc lẹm, con số 15/30 được khắc bằng kỹ thuật laser tinh xảo.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 14]
Mười hai năm trước. Một căn phòng bệnh bí mật.
Vũ vừa tỉnh lại sau một cuộc phẫu thuật ghép da hậu tai nạn. Anh thấy bác sĩ Cường đang đứng nói chuyện với một bóng đen qua khe cửa.
“Ca phẫu thuật thành công. Đứa trẻ đã có gương mặt mới. Nhưng còn đứa trẻ kia thì sao?” – Cường hỏi, giọng đầy lo âu.
“Nó không cần gương mặt nữa. Nó sẽ sống trong bóng tối, làm cái bóng cho đứa trẻ này,” – Bóng đen đáp, giọng khàn đặc.
Vũ khi đó đã tưởng mình là người duy nhất sống sót, nhưng thực tế, có một đứa trẻ khác đã bị hoán đổi danh tính ngay trong đêm đó. Đứa trẻ mang vết bỏng thực sự trên mặt chính là Trần Vũ thật, còn anh... anh là ai?
Cảm giác buồn nôn ập đến. Vũ nhìn vào gương. Anh bắt đầu dùng tay cào cấu lên mặt mình, như muốn xé toạc lớp da này ra để xem bên dưới là gì.
"VŨ! TỈNH LẠI MAU!" – Đội trưởng Minh lao đến ôm chặt lấy anh. "Đó là cái bẫy tâm lý! Đừng để hắn thao túng!"
Bỗng nhiên, hàng loạt tấm gương xung quanh đồng loạt vỡ tan tành. Từ trong bóng tối của những mảnh kính vỡ, một kẻ mặc áo choàng đen, đeo chiếc mặt nạ da người kia bước ra. Hắn cầm một chiếc dao phẫu thuật y hệt cái trong tay nạn nhân.
Hắn không tấn công. Hắn chỉ đứng đó, nghiêng đầu nhìn Vũ đầy tò mò.
"Anh có thấy đau không, người anh em?" – Giọng nói của hắn không còn qua máy biến âm, đó là một giọng nói trẻ trung, trầm ấm, giống hệt giọng của Vũ. "Họ đã đánh cắp gương mặt của tôi để tặng cho anh một cuộc đời sạch sẽ. Tôi là kẻ đã chết cháy dưới hầm, còn anh là kẻ hưởng thụ ánh mặt trời trên máu của tôi."
Vũ lao về phía hắn: "Mày là ai?!"
Kẻ đó lùi vào bóng tối, biến mất sau một tấm gương bí mật. Chỉ còn lại giọng nói vang vọng: "Vụ án số 15 kết thúc. Bác sĩ Cường đã trả nợ cho cuộc phẫu thuật dối trá đó. Hãy chuẩn bị cho vụ án số 16: 'Tiếng khóc dưới hầm tối'. Chúng ta sẽ quay về nơi tôi đã sinh ra, và nơi anh đã chết đi."
Trên sàn nhà, cạnh xác bác sĩ Cường, hung thủ để lại một bức phác thảo cuối cùng cho chương này: Một đứa trẻ đang tự cắt nát gương mặt mình trước gương.
Vũ nhặt lấy chiếc dao phẫu thuật số 15/30. Một nửa chặng đường đã qua. 15 kỷ vật, 15 xác chết, và một sự thật tàn khốc: Anh có thể không phải là Trần Vũ.
"Tôi là ai?" – Câu hỏi đó giờ đây còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Minh nhìn Vũ, lần đầu tiên trong ánh mắt vị Đội trưởng già nua hiện lên một tia nghi hoặc. Ông không biết người đang đứng trước mặt mình là người cộng sự tin cậy, hay là một phần của kế hoạch điên rồ này.
"Về trụ sở thôi, Vũ," – Minh nói, tay vẫn đặt trên bao súng.
Vũ bước đi giữa những mảnh gương vỡ, mỗi mảnh phản chiếu một phần gương mặt anh, tan tác và vụn vỡ như chính niềm tin của anh lúc này.