Đoạn đèo Prett vào lúc nửa đêm phủ một lớp sương mù dày đặc, khiến tầm nhìn không quá hai mét. Tiếng gió rít qua vách đá nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị kẹt lại trong thung lũng.
Trần Vũ đứng ở khúc cua gắt nhất – nơi hàng rào chắn vẫn còn vết móp của một vụ va chạm kinh hoàng từ hai thập kỷ trước. Phía bên kia hàng rào, lơ lửng giữa vực thẳm sâu hun hút, là một cảnh tượng không tưởng.
Một chiếc xe tải cũ nát được treo lơ lửng bằng hàng ngàn sợi dây ruy băng lụa đủ màu sắc, thắt hình những con bướm nhỏ. Nhìn từ xa, chiếc xe như được một đàn bướm khổng lồ nâng đỡ giữa hư không. Nhưng bên trong cabin, một thi thể đang bị đóng đinh vào ghế lái.
"Đó là... Lão Bình 'Sát thủ tay lái'?" – Đội trưởng Minh dùng ống nhòm quan sát, giọng run rẩy.
Lão Bình là tài xế xe tải năm xưa đã đâm trực diện vào xe của gia đình Vũ. Sau vụ án, lão chỉ bị phạt tù vài năm vì tội "thiếu quan sát gây hậu quả nghiêm trọng". Nhưng Vũ luôn nghi ngờ, cú đâm đó không phải là vô ý.
Vũ buộc dây bảo hiểm, tự mình leo xuống phía chiếc xe tải đang đung đưa theo gió. Mỗi khi một sợi dây ruy băng bị đứt bởi sức nặng, chiếc xe lại rung lên răng rắc, đe dọa rơi xuống vực bất cứ lúc nào.
Khi vào được bên trong cabin, Vũ đối diện với cái xác của lão Bình. Miệng lão bị nhét đầy những con bướm bằng giấy được gấp tinh xảo từ các tờ hóa đơn ngân hàng cũ. Trên trán lão, một vết rạch hình cánh bướm đang rỉ máu.
Vũ đưa tay vào túi áo ngực của nạn nhân, anh tìm thấy một chiếc La bàn đồng cổ. Kim la bàn không chỉ hướng Bắc, nó bị cố định chết về một hướng duy nhất. Trên nắp la bàn, số 14/30 được khắc chìm.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 13]
Hai mươi năm trước. Trong cabin chiếc xe du lịch đang lao đi trong đêm.
Vũ nằm ở ghế sau, nhìn thấy một ánh đèn pha rực sáng từ phía ngược chiều. Cha anh đang lái xe, gương mặt ông bình thản đến lạ lùng. Ông quay lại nhìn Vũ, môi mỉm cười.
“Vũ, nhắm mắt lại. Đây chỉ là một bức tranh mà cha đang vẽ dở thôi.”
Trước khi cú đâm xảy ra, Vũ thấy cha mình buông vô lăng. Ông không hề cố tránh chiếc xe tải của lão Bình. Phía sau xe tải, một chiếc xe đen khác đang bám theo. Lão Bình đã nhận được một tín hiệu đèn pha từ cha Vũ. Đây không phải là một vụ tai nạn, mà là một vụ tự sát có dàn dựng để bảo vệ Vũ khỏi một thứ gì đó tàn khốc hơn.
Vũ bừng tỉnh, mồ hôi lạnh đầm đìa. Chiếc xe tải bất ngờ bị đứt thêm một loạt dây ruy băng, nghiêng hẳn sang một bên.
"Vũ! Thoát ra mau! Chiếc xe sắp rơi rồi!" – Minh hét lên từ trên bờ vực.
Vũ không rời đi ngay. Anh nhìn vào chiếc la bàn. Hướng mà chiếc kim chỉ về phía... chính là căn biệt thự cũ của dòng họ Trần mà anh vừa rời khỏi ở Chương 13.
"Cha không phải nạn nhân... ông ấy là một phần của thỏa thuận," – Vũ lẩm bẩm trong kinh hoàng. "Lão Bình không đâm nhầm. Cha tôi đã trả tiền để lão đâm vào mình."
Đúng lúc đó, từ chiếc radio hỏng trong xe tải, tiếng rè rè phát ra, rồi một giai điệu quen thuộc vang lên: Bài hát mừng sinh nhật được phối lại theo phong cách u ám.
Giọng nói của kẻ sát nhân vang lên: "Hiệu ứng cánh bướm, Vũ à. Một cái buông tay của cha anh 20 năm trước đã tạo nên cơn bão hôm nay. Anh nghĩ anh là người sống sót? Không, anh là cái giá phải trả. Lão Bình đã tiêu sạch số tiền đó, nên giờ lão phải làm mồi cho bướm. Vụ án số 15 sẽ diễn ra tại 'Phòng trưng bày gương'. Hãy đến đó để thấy gương mặt thật của kẻ đã chết thay anh."
Vũ đạp cửa cabin, tung người bám vào sợi dây bảo hiểm ngay khi hàng ngàn sợi ruy băng lụa đứt tung. Chiếc xe tải rơi xuống vực, nổ tung thành một quầng lửa giữa đêm tối.
Khi leo lên được đến bờ, Vũ quỵ xuống, đôi bàn tay trầy xước máu. Anh nhìn chiếc la bàn số 14/30. Mỗi vụ án qua đi, hình tượng người cha anh hùng trong lòng anh lại càng rạn nứt.
"Hắn đang phá hủy cha tôi," – Vũ nói, giọng khàn đặc. "Hắn muốn tôi tin rằng cha tôi không phải người tốt."
Minh nhìn anh đầy xót xa: "Vũ, dù sự thật có là gì, cậu cũng phải tỉnh táo. Vụ án số 15... 'Kẻ đánh cắp gương mặt'. Nghe như hắn đang nói về một kẻ giả mạo."
Vũ đứng dậy, ánh mắt anh nhìn sâu vào màn sương mù phía trước. "Không, Đội trưởng. Hắn không nói về kẻ giả mạo. Hắn nói về kẻ đã được chọn để sống thay cho tôi trong đêm đó. Có một đứa trẻ khác đã chết thay tôi trong căn hầm, và giờ kẻ đó đang quay lại để đòi mạng."
Vũ bước đi, để lại sau lưng vực thẳm và những mảnh ruy băng cánh bướm bay lả tả trong gió, báo hiệu cho một sự thật còn tàn khốc hơn đang chờ ở phía trước.