MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Phác Thảo Của Kẻ Sát NhânChương 13: NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TRANH

Bản Phác Thảo Của Kẻ Sát Nhân

Chương 13: NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TRANH

963 từ · ~5 phút đọc

Căn biệt thự bỏ hoang của dòng họ Trần – nơi từng là hiện trường của vụ hỏa hoạn 20 năm trước – giờ đây chỉ còn là một cái xác nhà xám xịt, bị dây leo và rêu phong nuốt chửng. Theo lời chỉ dẫn, Vũ bước vào căn phòng họa thất của mẹ anh, nơi trần nhà đã sập một nửa, để lộ bầu trời đêm đen kịt.

Ngay giữa phòng, một khung tranh bằng gỗ sồi khổng lồ, cao hơn hai mét, được dựng đứng. Nhưng bên trong khung không phải là một tấm toan bằng vải.

Đó là một cơ thể người.

Nạn nhân là một người đàn bà ngoài 40 tuổi, có khuôn mặt và vóc dáng giống hệt mẹ của Vũ trong ký ức. Bà bị "khâu" trực tiếp vào khung tranh bằng những sợi chỉ thép mảnh đến mức vô hình. Da thịt của bà bị kéo căng ra bốn phía, tạo thành một tư thế như đang bay lên.

Kẻ sát nhân đã dùng kỹ thuật trang điểm đỉnh cao và một loại sơn dầu đặc biệt để vẽ trực tiếp lên da thịt nạn nhân, biến bà thành một bức tranh chân dung theo phong cách Baroque. Những mảng sáng tối, những vệt màu loang lổ trên gương mặt bà tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng kinh tởm.

"Mẹ..." – Vũ khuỵu xuống, hơi thở anh đứt quãng.

"Vũ! Tỉnh lại đi! Đó không phải mẹ cậu!" – Đội trưởng Minh lao đến, giữ chặt vai anh. "Nhìn kỹ đi, đây là một người khác đã bị phẫu thuật thẩm mỹ!"

Vũ bừng tỉnh, anh tiến lại gần bức tranh sống. Đôi mắt người đàn bà đó vẫn mở, nhưng đồng tử đã giãn ra hoàn toàn. Bà đã chết vì sốc phản vệ hoặc do sự tra tấn kéo dài khi bị khâu vào khung gỗ.

Anh quan sát phần cổ của nạn nhân. Thay vì những sợi chỉ thép, hung thủ đã dùng một sợi dây chuyền vàng mảnh để cố định phần yết hầu. Trên mặt dây chuyền là một chiếc Locket (Mặt dây chuyền mở được) hình trái tim. Vũ dùng nhíp mở mặt dây chuyền ra.

Bên trong không phải ảnh người thân, mà là một nhúm tóc bạc và một con số được khắc bằng axit: 13/30.

[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 12]

Mười lăm năm trước. Vũ đứng trước cổng bệnh viện tâm thần nơi mẹ anh bị giam giữ.

Người đàn bà trong khung tranh thực chất là bà Yến — một y tá trưởng tại đó. Vũ nhớ rất rõ, bà ta chính là người luôn tiêm những liều thuốc an thần nặng nhất cho mẹ anh mỗi khi bà cố gắng kể với anh về sự thật đêm vụ cháy.

“Mẹ cháu bị điên rồi, đừng nghe bà ấy nói,” – Bà Yến vừa nói vừa mỉm cười, bàn tay bà ta lén lút đút vào túi xách một chiếc phong bì dày cộm từ kẻ giấu mặt.

Chính bà Yến là người đã trực tiếp "xóa sổ" lý trí của mẹ Vũ, biến bà từ một nghệ sĩ tài hoa thành một cái xác không hồn trong trại tâm thần, để rồi một ngày mẹ anh biến mất không dấu vết với lý do 'tự sát'.

Vũ siết chặt mặt dây chuyền số 13/30. "Bà ta đã biến mẹ tôi thành một bóng ma, nên giờ đây hắn biến bà ta thành một bức tranh vĩnh cửu. Hắn đang dùng cái chết để trả lại cho mẹ tôi danh dự của một người nghệ sĩ."

Đột ngột, khung tranh gỗ phát ra tiếng răng rắc. Những sợi chỉ thép bắt đầu tự động rút lại nhờ một động cơ giấu kín dưới sàn. Cơ thể nạn nhân bị xé rách từng mảng theo nhịp kéo, máu chảy tràn xuống tấm toan trắng đặt dưới chân khung tranh, tạo thành một bức tranh trừu tượng đầy máu.

Trên mảng tường phía sau khung tranh, ánh đèn chiếu từ một chiếc máy chiếu cũ hiện ra một bức ảnh đen trắng. Đó là ảnh chụp mẹ Vũ đang ngồi vẽ, và phía sau bà là một bóng đen đang đặt tay lên vai bà.

Dưới bức ảnh là dòng chữ: "Vũ, anh đã tìm thấy người đàn bà trong tranh. Nhưng mẹ anh thực sự đang ở đâu? Hãy hỏi 'Hiệu ứng cánh bướm' ở vụ án số 14. Sự thật không nằm ở những gì anh thấy, mà ở những gì anh đã chọn để quên đi."

Minh nhìn hiện trường đẫm máu, giọng ông run rẩy: "Càng lúc càng điên rồ... Vũ, hắn không chỉ trừng phạt những kẻ liên quan, hắn đang tái hiện lại nỗi đau của cậu dưới dạng nghệ thuật. Hắn muốn cậu phải thưởng thức nó."

Vũ không nhìn bức tranh máu nữa. Anh nhìn vào nhúm tóc trong chiếc Locket. Đó là tóc của mẹ anh. Hắn đã tìm thấy mộ của bà, hoặc tệ hơn, hắn đang giữ bà ở một nơi nào đó.

"Bà Yến chỉ là một con tốt," – Vũ nói, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo hơn cả cái chết. "Vụ án số 14... Hiệu ứng cánh bướm. Hắn muốn tôi quay lại nơi vụ tai nạn xảy ra. Nơi mà tôi đã mất đi toàn bộ ký ức."

Vũ nhặt lấy chiếc mặt dây chuyền số 13/30. Anh nhận ra kẻ sát nhân đang dần lộ diện qua từng nạn nhân. Hắn không chỉ là kẻ trả thù, hắn là một kẻ tôn sùng gia đình anh đến mức cuồng loạn.

"Tôi sẽ tìm thấy mày," – Vũ thì thầm với bức ảnh trên tường. "Dù mày có vẽ bằng máu của bao nhiêu người đi nữa, bản phác thảo cuối cùng sẽ là gương mặt của chính mày."