MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Phác Thảo Của Kẻ Sát NhânChương 12: SẮC ĐỎ TRÊN PHÍM DƯƠNG CẦM

Bản Phác Thảo Của Kẻ Sát Nhân

Chương 12: SẮC ĐỎ TRÊN PHÍM DƯƠNG CẦM

985 từ · ~5 phút đọc

Trường tiểu học số 4 hiện ra trong màn đêm như một bóng ma của quá khứ. Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ gỗ mục nát tạo thành một âm thanh u uất. Theo chỉ dẫn của hung thủ, Trần Vũ tiến thẳng về phía phòng âm nhạc nằm ở cuối hành lang tầng hai — nơi anh từng học những nốt nhạc đầu đời.

Khi cánh cửa bật mở, một mùi hương lạ lùng xộc vào mũi: mùi gỗ thông, mùi sáp nến và vị sắt nồng nặc của máu.

Dưới ánh trăng xanh xao hắt qua cửa sổ, cô giáo Mai — người dạy dương cầm cũ của Vũ — đang ngồi trước cây đàn piano cơ Steinway cổ điển. Cô mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi như ngày xưa, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Nhưng cô giáo Mai không còn cử động.

Mười đầu ngón tay của cô bị găm chặt vào các phím đàn bằng những chiếc đinh thép mảnh. Máu từ mười đầu ngón tay chảy xuống, nhuộm đỏ những phím trắng ngà, tạo thành một sự đối lập kinh hoàng giữa sắc trắng thanh khiết và sắc đỏ của cái chết.

"Cô Mai..." – Vũ thầm gọi, cổ họng anh nghẹn đắng.

Đội trưởng Minh và đội pháp y tiến vào, nhưng Vũ ngăn họ lại. Anh nhận ra trên giá để nhạc phổ không phải là bản nhạc của Chopin hay Beethoven. Đó là một tờ nhạc phổ được viết tay mới tinh.

"Đừng chạm vào," – Vũ nói, giọng anh run rẩy. "Hắn đã viết bản nhạc này bằng một hỗn hợp mực kinh tởm: máu của cô Mai và tro cốt."

Vũ tiến lại gần, cầm lấy bản nhạc. Những nốt nhạc được viết một cách điên cuồng nhưng có tính toán. Anh bắt đầu đọc nhẩm bản nhạc trong đầu. Đó là bản nhạc "Lullaby" mà cô Mai thường đàn cho anh nghe mỗi khi anh buồn bã vì nhớ cha mẹ sau vụ cháy.

[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 11]

Mười hai năm trước. Sau một giờ học đàn.

Vũ ngồi cạnh cô Mai, đôi bàn tay nhỏ bé lướt trên phím đàn. Cô Mai mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại nhìn về phía chiếc túi xách của mình, nơi thấp thoáng một tập hồ sơ có dấu mộc của bệnh viện tâm thần.

“Vũ à, đôi khi người ta phải nói dối để bảo vệ người khác,” – Cô Mai thì thầm. “Sau này nếu có ai hỏi về những bức vẽ của mẹ cháu, hãy nói rằng bà ấy bị ảo giác nhé.”

Vũ khi đó không hiểu rằng, cô Mai đã nhận một khoản tiền lớn để cung cấp lời khai giả cho tòa án, xác nhận rằng mẹ anh có triệu chứng tâm thần phân liệt trầm trọng. Chính lời khai của "người cô hiền hậu" này đã khiến mọi lời kêu cứu của mẹ Vũ về vụ ám sát bị gạt đi hoàn toàn.

Vũ nhìn xuống cây đàn. Anh phát hiện ra ở phím Đô cao nhất — phím đàn vốn đã bị hỏng từ lâu — có một thứ gì đó khác lạ. Anh dùng nhíp gắp ra một chiếc Chặn giấy bằng pha lê nhỏ xíu, bên trong có đúc một đóa hoa hồng khô.

Đó là món quà mà Vũ đã tặng cô Mai bằng số tiền tiết kiệm đầu tiên của mình. Phía dưới đáy chặn giấy, kẻ sát nhân đã khắc một con số sắc lẹm: 12/30.

"Cô ấy đã bán rẻ linh hồn của một nhà giáo để lấy danh tiếng và sự yên ổn," – Vũ thì thầm, nước mắt nóng hổi lăn dài. "Hắn đã trừng phạt cô ấy bằng cách bắt cô ấy 'đàn' bản nhạc dối trá này cho đến khi cạn máu."

Đúng lúc đó, cây đàn dương cầm bỗng nhiên phát ra tiếng động. Một hệ thống máy móc ẩn bên trong thùng đàn bắt đầu vận hành, khiến các phím đàn tự động nhảy lên hạ xuống. Mười ngón tay của cái xác bị kéo giật theo, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, chói tai và đầy oán hận.

Trên bức tường phía sau cây đàn, một dòng chữ lớn hiện ra từ những tia chiếu laser đỏ rực:

"Vũ, âm nhạc của sự dối trá có ngọt ngào không? Cô giáo hiền hậu đã vẽ lên cuộc đời anh bằng màu xám của bệnh viện tâm thần. Vụ án số 13 sẽ đưa anh về với 'Người đàn bà trong tranh'. Hãy tìm bà ấy ở ngôi nhà cũ, nơi sự thật bị đóng khung vào gỗ."

Đội trưởng Minh tiến lại, nhìn vào thi thể cô Mai với vẻ mặt phức tạp: "Vũ, tất cả những người xung quanh cậu... đều có một bộ mặt khác sao? Tại sao hắn lại biết rõ tất cả những bí mật mà ngay cả cậu cũng không biết?"

Vũ quay lại, đôi mắt anh trống rỗng: "Vì hắn đã ở đó. Hắn đã quan sát tất cả chúng tôi từ trong bóng tối suốt 20 năm qua. Hắn không chỉ là kẻ sát nhân, hắn là thư ký của địa ngục, ghi chép lại mọi tội lỗi của những kẻ đã phản bội gia đình tôi."

Vũ cầm lấy chiếc chặn giấy số 12/30. Anh nhận ra rằng mỗi kỷ vật tìm được không chỉ là một bằng chứng, mà là một mảnh vỡ của niềm tin bị phản bội.

"Vụ án số 13... Người đàn bà trong tranh," – Vũ lặp lại. Anh biết, nạn nhân tiếp theo có thể chính là người thân duy nhất còn lại mà anh hằng tìm kiếm, hoặc là một kẻ đóng giả hoàn hảo để dẫn dụ anh vào cái bẫy cuối cùng của sự tuyệt vọng.

Bước chân của Vũ vang vọng hành lang trường cũ, mỗi bước đi như giẫm lên những nốt nhạc đỏ thẫm của sự hận thù.