Lời mời đến từ một phong bì đen huyền bí đặt ngay trên bàn làm việc của Trần Vũ tại trụ sở cảnh sát. Bên trong chỉ vỏn vẹn một địa chỉ: "Biệt thự Hoàng Hôn" và một yêu cầu: “Đến một mình nếu anh muốn biết ai là kẻ phản bội tiếp theo.”
Khi Vũ đặt chân đến căn biệt thự cổ nằm cô lập bên vách đá sát biển, tiếng sóng vỗ rì rào như tiếng thì thầm của những linh hồn. Cánh cửa chính tự động mở ra, dẫn anh vào một phòng tiệc lộng lẫy, rực rỡ ánh nến.
Giữa bàn tiệc dài là 12 người khách đang ngồi im lặng. Tất cả đều mặc bộ vest đen lịch lãm, và điều kinh khủng nhất là tất cả đều đeo một chiếc mặt nạ silicon mô phỏng chính xác gương mặt của Trần Vũ. 12 phiên bản của anh đang nhìn chằm chằm vào anh bằng những hốc mắt trống rỗng.
"Chào mừng họa sĩ đến với bữa tiệc của chính mình," – Giọng nói của hung thủ vang lên từ hệ thống loa âm trần. "Trong số 12 người này, có 11 người là những kẻ tội đồ, và 1 người là 'vị khách danh dự' sắp phải ra đi. Anh có 10 phút để phác họa ra kẻ sẽ chết. Nếu anh chọn sai, tất cả sẽ cùng nổ tung."
Vũ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Anh bước lại gần bàn tiệc. 12 cái bóng không hề cử động, hơi thở của họ nghe đều đặn nhưng nặng nề.
Anh bắt đầu quan sát. Đây không chỉ là một vụ giết người, đây là một bài kiểm tra khả năng quan sát nhân dạng cực hạn.
"Nhìn vào tư thế vai... nhìn vào cách đặt tay..." – Vũ tự trấn an mình.
Anh nhận ra người ngồi ở vị trí số 7 có đôi tay run rẩy nhẹ. Người ở vị trí số 3 có mùi nước hoa rẻ tiền. Nhưng sự chú ý của Vũ bị hút về phía người ngồi ở đầu bàn bên kia. Kẻ đó ngồi thẳng lưng, đôi bàn tay đan vào nhau một cách hoàn hảo, nhưng ở ngón tay áp út có một vết hằn của việc vừa tháo nhẫn cưới.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 10]
Năm Vũ 12 tuổi. Sau vụ cháy một năm.
Anh sống trong cô nhi viện và thường xuyên bị một người đàn ông trung niên đến thăm hỏi. Người đó luôn mang theo bánh ngọt và hứa sẽ giúp Vũ tìm lại tài sản gia đình. Đó là chú Quang – người bạn thân nhất của cha anh.
“Vũ à, chú đã cố cứu cha cháu nhưng không kịp. Đừng tin bất cứ ai trong giới nghệ thuật, họ đều là lũ sói cả,” – Quang nói, đôi mắt ông ta lộ vẻ hiền từ.
Nhưng nhiều năm sau, Vũ tình cờ thấy một bức ảnh cũ. Trong đêm hỏa hoạn, chú Quang không hề ở xa biệt thự như ông ta đã khai với cảnh sát. Ông ta đã đứng ngay ở cổng sau, cầm một chiếc vali lớn chạy ra từ đám khói.
Vũ sực tỉnh. Anh tiến lại gần người ở đầu bàn.
"Chú Quang, là chú đúng không?" – Vũ nói bằng giọng khản đặc.
Cái bóng đeo mặt nạ không trả lời. Vũ đưa tay gỡ chiếc mặt nạ silicon ra. Phía sau đó đúng là gương mặt già nua, đầy sợ hãi của ông Quang – người chú mà Vũ từng tin tưởng nhất.
Nhưng đôi môi ông Quang đã bị khâu chặt bằng những sợi tơ tằm đen. Trên ngực ông, một chiếc huy hiệu hình đầu sói bằng bạc được găm chặt vào da thịt. Đó là chiếc huy hiệu mà cha Vũ từng tặng cho ông Quang khi họ cùng sáng lập hội mỹ thuật.
Trên mặt sau của chiếc huy hiệu là con số: 11/30.
"Quang đã phản bội lòng tin của cha anh, bán đứng vị trí căn hầm cho kẻ khác để lấy một vali tiền vàng," – Giọng nói trên loa lại vang lên đầy giễu cợt. "Anh đã tìm ra nạn nhân, nhưng quá muộn để cứu rồi."
Một tiếng tách nhỏ vang lên. Hệ thống dây chuyền bên dưới ghế ngồi của ông Quang bắt đầu hoạt động. Một mũi kim chứa thuốc độc được tiêm thẳng vào tủy sống của ông. Ông Quang chỉ kịp trừng mắt nhìn Vũ một lần cuối, một cái nhìn đầy hối lỗi xen lẫn tuyệt vọng, rồi gục xuống bàn tiệc.
"DỪNG LẠI! MÀY LÀ CON QUỶ!" – Vũ gào lên, anh đấm mạnh xuống bàn.
11 người khách còn lại đồng loạt đứng dậy. Họ đồng thanh nói bằng giọng máy móc qua bộ đàm gắn trong mặt nạ: "Vụ án số 11 kết thúc. Phí ly biệt đã được thanh toán. Hãy chuẩn bị cho 'Sắc đỏ trên phím dương cầm' tại ngôi trường cũ của anh. Kẻ phản bội thứ hai đang chờ được 'lên dây đàn'."
Trong chớp mắt, một luồng khí gây mê tràn ngập căn phòng. Vũ lảo đảo. Trước khi ngất đi, anh thấy một trong số những người đeo mặt nạ tiến lại gần, cúi xuống thì thầm vào tai anh: "Anh vẽ xác chết rất đẹp, nhưng anh vẽ nỗi đau của chính mình còn đẹp hơn."
Khi Đội trưởng Minh và lực lượng đặc nhiệm phá cửa xông vào, họ chỉ thấy Trần Vũ nằm bất tỉnh giữa 11 chiếc mặt nạ trống rỗng và một cái xác đã lạnh từ lâu. Chiếc huy hiệu số 11/30 nằm gọn trong lòng bàn tay Vũ như một vết sẹo mới.
Trận chiến từ nay không còn là để tìm manh mối. Nó đã trở thành một cuộc thanh trừng nội bộ trong vòng tròn những người mà Vũ từng gọi là người thân.