Bảo tàng Mỹ thuật thành phố đêm nay bị bao vây bởi hàng chục xe cảnh sát, ánh đèn xanh đỏ quay cuồng hắt lên những cột trụ đá theo phong cách Phục hưng. Nhưng không gian bên trong lại tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ nhân viên bảo vệ đều bị đánh ngất bằng khí gây mê. Tại sảnh trung tâm – nơi thường trưng bày những báu vật quốc gia – một "kiệt tác" mới đã được dựng lên.
Trần Vũ bước vào, đôi mắt anh nheo lại vì ánh đèn spotlight cực mạnh rọi thẳng vào giữa sảnh. Tại đó, một khối pha lê lớn hình lập phương được đặt trị trọng trên bệ đá. Bên trong không phải là đá quý, mà là một cơ thể người hoàn chỉnh, được bảo quản trong một loại dung dịch hóa học trong suốt.
"Đây không phải là thạch cao hay da nhân tạo nữa," – Vũ thì thầm, giọng anh vang vọng trong sảnh lớn. "Đây là nghệ thuật ướp xác hiện đại."
Nạn nhân là Giáo sư Lâm – một nhà phê bình nghệ thuật danh tiếng, đồng thời là người từng giữ chức Giám đốc Bảo tàng vào 20 năm trước. Ông ta được sắp đặt trong tư thế một người đang quỳ lạy, hai tay chắp lại trước ngực, đôi mắt mở to nhìn thẳng về phía bức tường đối diện.
Điều đặc biệt là dung dịch trong khối pha lê không màu, nhưng mạch máu trên khắp cơ thể nạn nhân đã được tiêm một loại thuốc nhuộm màu vàng kim, khiến hệ tuần hoàn hiện lên rực rỡ như một sơ đồ bằng vàng ròng chạy khắp cơ thể chết chóc.
"Nhìn xuống dưới bệ đá đi," – Đội trưởng Minh chỉ tay, hơi thở ông dồn dập.
Dưới chân khối pha lê là một tấm thẻ bài bằng vàng thật, khắc dòng chữ: "Bản phác thảo số 10: Sự sám hối của kẻ định giá". Ở góc dưới cùng của tấm thẻ, con số 10/30 được khảm bằng những viên kim cương nhỏ xíu, lấp lánh một cách mỉa mai.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 9]
Mười tám năm trước. Vũ lúc này là một thiếu niên lẻn vào kho lưu trữ của Bảo tàng.
Anh thấy Giáo sư Lâm đang đứng trước một bức tranh được bọc kín bằng vải liệm đen. Đó là tài sản duy nhất còn sót lại từ vụ cháy nhà họ Trần được cảnh sát bàn giao cho bảo tàng.
“Thưa Giáo sư, đây là bức tranh cuối cùng của Trần Nam. Chúng ta có nên công bố nó không?” – Một nhân viên trẻ hỏi.
Lâm lạnh lùng nhìn bức tranh, rồi thản nhiên châm một mồi lửa vào góc tấm vải: “Không. Thế giới không cần biết đến sự điên rồ của Trần Nam. Nếu bức tranh này ra mắt, danh tiếng của giới nghệ thuật thành phố này sẽ sụp đổ. Hãy nói rằng nó đã bị thiêu rụi trong vụ hỏa hoạn.”
Vũ đứng trong bóng tối, nhìn kiệt tác cuối cùng của cha mình bị chối bỏ bởi chính kẻ mà cha anh từng coi là tri kỷ. Giáo sư Lâm đã bị mua chuộc để xóa sổ giá trị nghệ thuật của dòng họ Trần.
Vũ quay người nhìn theo hướng mắt của nạn nhân. Phía sau lưng anh, trên bức tường lớn nhất của bảo tàng, tấm màn nhung đen khổng lồ từ từ hạ xuống.
Một bức tranh khổng lồ hiện ra. Nhưng đó không phải là một bức tranh vẽ bằng dầu hay màu nước thông thường. Nó được ghép từ hàng ngàn mảnh vỡ vụn của những bức tranh cũ bị đốt cháy mà kẻ sát nhân đã tỉ mỉ thu thập suốt 20 năm.
Bức tranh mô tả một căn hầm tối tăm, nơi có một người đàn ông đang ngồi vẽ trong khi đôi chân bị xích lại. Gương mặt người đàn ông đó... chính là cha của Vũ. Và trong tay ông là một bản phác thảo về một đứa trẻ đang gào khóc phía sau cánh cửa sắt.
"Đây là... nhật ký bằng tranh của cha tôi," – Vũ run rẩy tiến lại gần, ngón tay anh chạm vào những mảnh giấy cháy sém. "Ông ấy không chết vì hỏa hoạn ngẫu nhiên. Ông ấy đã bị nhốt dưới hầm để vẽ theo yêu cầu của một ai đó trước khi bị thủ tiêu."
Đội trưởng Minh kinh hãi: "Ý cậu là cha cậu đã bị bắt cóc và ép buộc làm 'họa sĩ ma'?"
"Đúng vậy. Và Giáo sư Lâm là kẻ biết rõ nhất. Ông ta đã định giá những bức tranh bị ép buộc đó và bán chúng ra thị trường đen dưới tên của những họa sĩ khác."
Bỗng nhiên, hệ thống loa của bảo tàng phát ra một tiếng cười vang dội. Lần này không phải là giọng nói máy móc, mà là một giọng nói thật sự, trầm thấp và đầy uy quyền:
"Chúc mừng sinh nhật 25 tuổi, Trần Vũ. Anh đã đi được 1/3 quãng đường để tìm thấy tôi. Giáo sư Lâm đã trả giá bằng việc trở thành một món đồ cổ bị ướp lạnh. Anh có thấy vẻ đẹp của công lý không?"
Vũ hét lên vào khoảng không: "Mày là ai? Tại sao lại biết sinh nhật của tao?"
"Tôi là người đã giữ cho ngọn lửa trong tim anh không bao giờ tắt. Tôi là kẻ đã nhìn thấy cha anh vẽ hơi thở cuối cùng. Vụ án số 10 này là món quà dành cho anh. Nhưng hãy nhớ, từ vụ số 11 đến 20, cuộc chơi sẽ không còn là về quá khứ nữa. Tôi sẽ bắt đầu 'phác thảo' những người bạn hiện tại của anh."
Màn hình led cạnh khối pha lê bất ngờ hiện lên danh sách 10 nạn nhân tiếp theo. Vũ bàng hoàng khi thấy tên của Đội trưởng Minh nằm ở vị trí số 20.
"Dừng lại ngay!" – Vũ lao về phía màn hình nhưng nó vụt tắt.
Dưới bệ đá của Giáo sư Lâm, một ngăn kéo nhỏ tự động bật ra. Bên trong là một chiếc nhẫn cưới của nam giới, bị ám muội than nhưng vẫn sáng ngời phần mặt đá. Đó là nhẫn của cha Vũ. Trên mặt nhẫn, số 10/30 được khắc đè lên tên của mẹ anh.
Vũ cầm lấy chiếc nhẫn, cảm thấy sức nặng của nó như nặng hàng nghìn cân. Mười vụ án qua đi, anh đã tìm lại được cọ vẽ, đồng hồ, chìa khóa, kẹp cà vạt, khuy măng sét, trâm cài tóc, nước hoa, cuộn phim, con dấu và nhẫn cưới. Mười mảnh ghép của một gia đình đã tan vỡ.
"Hắn đang lắp ráp lại gia đình tôi bằng những xác chết," – Vũ nói, nước mắt anh rơi xuống khối pha lê lạnh lẽo. "Mười vụ án đầu tiên là để tôi nhớ lại. Mười vụ tiếp theo... hắn muốn tôi phải lựa chọn."
Minh nhìn vào danh sách tên mình trên màn hình đã tắt, gương mặt ông đanh lại. Ông biết cuộc chiến này đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của luật pháp.
"Vũ, chúng ta phải dừng lại. Tôi sẽ yêu cầu Bộ Công an can thiệp."
"Không thể dừng lại đâu Đội trưởng," – Vũ quay lại, đôi mắt anh giờ đây lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết. "Nếu chúng ta dừng, nạn nhân số 11 sẽ chết ngay lập tức. Hắn nói đúng, tôi là họa sĩ duy nhất có thể kết thúc bản phác thảo này. Dù cái giá phải trả có là mạng sống của tôi hay của ông."
Vũ bước ra khỏi bảo tàng, để lại sau lưng "Cuộc triển lãm máu" và cái bóng của Giáo sư Lâm đang quỳ lạy trong thinh lặng. Anh biết, 20 vụ án còn lại sẽ là một cuộc đua tử thần mà ở đó, ranh giới giữa họa sĩ và kẻ sát nhân sẽ chỉ còn mỏng manh như một sợi tóc.