Văn phòng công chứng cũ nằm trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, nơi những bức tường bong tróc phủ đầy rêu xanh. Khi Trần Vũ đẩy cánh cửa gỗ mục nát, mùi giấy cũ ẩm mốc hòa quyện với một mùi vị lạ lùng — mùi mực tàu tươi rói.
Dưới ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn bàn cũ kỹ, hiện trường hiện ra như một cảnh phim câm kinh dị. Nạn nhân là ông Phan, một công chứng viên đã về hưu, người từng nổi tiếng với đôi bàn tay có thể "phù phép" mọi loại giấy tờ giả.
Ông Phan chết trong tư thế ngồi gục trên bàn làm việc, tay vẫn siết chặt một cây bút máy. Nhưng điều khiến Đội trưởng Minh và toán cảnh sát phải sững sờ là toàn bộ căn phòng. Từ trần nhà, tường cho đến sàn gỗ, hàng ngàn tờ giấy trắng được dán kín mít. Trên mỗi tờ giấy đều viết duy nhất một nội dung:
"Tôi đã thề thốt những lời dối trá. Tôi xứng đáng bị lãng quên."
Hàng ngàn dòng chữ giống hệt nhau, nét chữ run rẩy nhưng đều tăm tắp, tạo thành một ma trận ngôn từ bủa vây lấy cái xác ở giữa.
"Hắn đã bắt ông ta viết cho đến khi kiệt sức," – Vũ bước lại gần, đôi mắt anh lướt qua những tờ giấy. "Nhìn vào vết chai trên ngón tay và độ khô của mực đi. Ông Phan đã viết liên tục trong ít nhất 20 giờ đồng hồ trước khi tim ngừng đập vì quá tải và sợ hãi."
Đội trưởng Minh nhấc một tờ giấy lên, cau mày: "Lá thư tuyệt mệnh này... ông ta tự viết sao?"
"Về mặt sinh học thì đúng, nhưng về ý chí thì không," – Vũ lấy kính lúp ra, soi vào một tờ giấy đặc biệt nằm ngay dưới ngực nạn nhân. "Hắn đã tiêm cho ông ta một loại thuốc kích thích thần kinh khiến nạn nhân rơi vào trạng thái hưng cảm cưỡng chế. Ông ta không thể ngừng viết, ngay cả khi não bộ đã gào thét đòi nghỉ ngơi."
Vũ nhắm mắt lại, đôi tay anh bắt đầu mô phỏng lại động tác viết của nạn nhân. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong từng nét chữ gạch nối.
[Mảnh ghép quá khứ - Ký ức 8]
Mười năm trước. Một phiên tòa phúc thẩm vội vã.
Vũ đứng ở hàng ghế cuối, nhìn ông Phan bước lên bục nhân chứng. Với gương mặt đạo mạo, ông Phan đã trình ra một bản di chúc giả, khẳng định rằng cha của Vũ – ông Trần Nam – đã tự nguyện chuyển nhượng toàn bộ đất đai và quyền sở hữu trí tuệ cho một tập đoàn giấu tên ngay trước vụ cháy.
“Chữ ký này là thật, con dấu này là thật,” – Ông Phan dõng dạc nói trước tòa, dù đôi mắt ông ta không dám nhìn thẳng vào đứa trẻ mồ côi đang run rẩy phía dưới.
Nhờ lá thư tuyệt mệnh và bản di chúc giả đó, kẻ đứng sau vụ cháy đã đường đường chính chính nuốt trọn tài sản của nhà họ Trần, để lại cho Vũ một con số không tròn trĩnh và một cái danh "con trai của kẻ tâm thần".
Vũ mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm. Anh lật ngược bàn tay của nạn nhân lên. Giữa lòng bàn tay bị dính đầy mực đen, một vật thể cứng cáp được dán chặt vào da thịt bằng keo sinh học.
Đó là một Con dấu đồng cổ, loại dùng để đóng sáp nến trên những bức thư quan trọng thời xưa. Trên mặt con dấu không có tên người, mà chỉ có một con số được chạm khắc tinh xảo: 9/30.
"Lần này không phải kỷ vật của gia đình tôi," – Vũ thì thầm, bàn tay anh siết chặt con dấu – "Đây là công cụ gây án của chính ông Phan 20 năm trước. Hắn đã tìm thấy con dấu mà ông ta dùng để đóng dấu giả lên di chúc nhà tôi."
Bỗng nhiên, Đội trưởng Minh gọi giật giọng: "Vũ! Nhìn lên trần nhà kìa!"
Khi Minh xoay chiếc đèn bàn hắt ánh sáng lên trần, Vũ nhận ra giữa hàng ngàn tờ giấy tuyệt mệnh giống hệt nhau, có một tờ giấy mang nội dung khác biệt. Nó được viết bằng mực đỏ — máu của nạn nhân.
"Bản phác thảo số 9 đã hoàn thành. Kẻ làm chứng giả đã câm lặng. Vũ à, anh có nhận ra nét chữ của chính mình không?"
Vũ rùng mình. Anh nhìn kỹ lại hàng ngàn tờ giấy treo quanh phòng. Một sự thật kinh hoàng ập đến: Nét chữ trên tất cả những lá thư tuyệt mệnh đó, dù là của ông Phan viết, nhưng phong cách, cách đưa bút, cách móc nét... đều giống hệt nét chữ của Trần Vũ.
Kẻ sát nhân đã dạy ông Phan cách giả mạo nét chữ của Vũ trước khi hành hình ông ta.
"Hắn muốn biến tôi thành kẻ thủ ác," – Vũ lẩm bẩm, hơi thở dồn dập – "Hắn đang tạo ra những bằng chứng ngoại phạm giả nhưng lại có 'chữ ký tâm hồn' của tôi. Nếu một ngày những xác chết này được tìm thấy mà không có cảnh sát ở đây, tôi sẽ là nghi can duy nhất."
Giọng nói từ chiếc máy ghi âm giấu trong ngăn bàn ông Phan đột ngột vang lên, lần này không còn méo mó nhiều nữa, nó mang một tông giọng trầm ấm, gần như quen thuộc:
"Viết lách là một nghệ thuật phẫu thuật tâm trí, đúng không họa sĩ? Ông Phan đã trả nợ bằng mực và máu. Còn anh, anh sẽ trả nợ bằng gì đây? Vụ án số 10 sẽ là một bữa tiệc lớn. Cuộc triển lãm máu tại bảo tàng thành phố. Tôi sẽ trưng bày 'kiệt tác' mà cha anh đã cố tình che giấu."
Minh nhìn Vũ bằng ánh mắt đầy nghi hoặc: "Vũ, nét chữ này... thực sự rất giống của cậu. Cậu chắc chắn là đêm qua cậu ở nhà chứ?"
Vũ không trả lời. Anh nhìn vào con dấu số 9/30. Sự nghi ngờ bắt đầu lan tỏa như vết mực loang trên giấy trắng. Kẻ sát nhân không chỉ giết người, hắn đang dần xóa nhòa ranh giới giữa hắn và Vũ. Hắn muốn thế giới tin rằng, Trần Vũ chính là kẻ đang thực hiện cuộc thanh trừng này.
"Đội trưởng, hãy phong tỏa bảo tàng thành phố ngay lập tức," – Vũ nói, giọng anh lạc đi – "Vụ án số 10 không chỉ là một cái chết. Đó là một mốc mười quan trọng (Milestone). Hắn nói về kiệt tác của cha tôi... thứ mà ngay cả tôi cũng chưa bao giờ biết đến."
Vũ bước ra khỏi văn phòng, bước chân anh nặng nề như đeo chì. Anh cảm thấy như mình đang đi trên một con đường được lát bằng những lá thư tuyệt mệnh, và mỗi bước chân anh đi đều để lại một dấu ấn của tội ác mà anh không hề phạm phải.
Nhưng, liệu anh có thực sự không phạm phải? Hay trong những cơn mộng du mà anh không nhớ rõ, "cái bóng" của anh đã cầm bút thay cho anh?