Ánh đèn chùm pha lê trên trần cao của khách sạn Ritz-Carlton tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa nhưng lại lạnh lẽo đến gai người. Thẩm Nhược Hy đứng trong thang máy, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Bộ váy lụa mỏng manh màu trắng tinh khôi mà người chú Thẩm Chính bắt cô mặc trông chẳng khác nào một tấm khăn liệm cho sự tự do của chính mình.
Thẩm Chính đứng bên cạnh cô, mồ hôi nhễ nhại trên trán dù điều hòa đang chạy ở mức thấp nhất. Ông ta liên tục nhìn vào chiếc đồng hồ mạ vàng trên cổ tay, giọng nói run rẩy phá tan sự tĩnh lặng đặc quánh:
Nhược Hy, con đừng trách chú. Tập đoàn Thẩm thị đã đến đường cùng rồi, nếu không có sự giúp đỡ của Phó gia, cả nhà chúng ta đều phải ra đường cái mà ở. Con chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời Phó tổng, anh ta thích gì thì chiều nấy, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Nhược Hy không đáp lời, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng. Những lời đạo đức giả này cô đã nghe suốt từ chiều đến giờ. Để trả nợ cho những phi vụ cá cược thất bại, người chú ruột thịt đã không ngần ngại đem cô ra làm vật thế thân. Cô nghe nói người đàn ông ở phòng Tổng thống tầng cao nhất kia là một kẻ tàn nhẫn, một con quái vật trong giới kinh doanh Thượng Hải với những thú vui lệch lạc.
Tiếng "ting" vang lên khô khốc, cửa thang máy mở ra. Thẩm Chính dẫn cô đến trước căn phòng số 8888 rồi vội vã quẹt thẻ, đẩy cô vào trong như sợ cô sẽ đổi ý vào phút chót. Cửa đóng sầm lại, để lại Nhược Hy trong không gian rộng lớn của căn phòng chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo và mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm.
Phó Kính Thần đang ngồi bên quầy bar mini, bóng lưng cao lớn của anh đổ dài trên mặt sàn đá cẩm thạch. Anh không quay đầu lại, giọng trầm thấp vang lên:
Lại gần đây.
Nhược Hy hít một hơi thật sâu, đôi chân run rẩy bước từng bước về phía anh. Khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, Phó Kính Thần đột ngột xoay người lại. Ly rượu vang trên tay anh khựng lại giữa không trung. Ánh mắt anh xoáy sâu vào gương mặt cô, từ đôi mắt hạnh nhân đến nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt. Sự tĩnh lặng kéo dài đến mức Nhược Hy tưởng như tim mình sắp ngừng đập.
Đột ngột, Phó Kính Thần đứng bật dậy. Anh bước tới, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngửa mặt lên dưới ánh đèn yếu ớt. Đôi mắt anh đỏ vằn lên, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng xen lẫn một nỗi căm hận thấu xương:
Bạch Lộ? Không, em không phải là cô ấy.
Tay anh siết mạnh thêm khiến Nhược Hy đau đớn kêu lên một tiếng nhỏ. Cô cố gắng đẩy tay anh ra nhưng sức lực đó chẳng thấm vào đâu. Anh nhìn cô như nhìn một món đồ chơi vừa được tìm thấy sau nhiều năm thất lạc, một sự chiếm hữu điên cuồng lộ rõ trong đáy mắt.
Phó tổng, tôi là Thẩm Nhược Hy.
Kính Thần bật cười, một điệu cười lạnh lẽo khiến sống lưng cô lạnh toát. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nồng mùi rượu phả vào làn da nhạy cảm:
Từ giây phút này, em không có tên. Em là ai không quan trọng, quan trọng là gương mặt này. Thẩm Chính đã bán em cho tôi với giá ba tỷ tệ. Em nghĩ mình còn quyền lên tiếng sao?
Nói rồi, anh đột ngột lôi mạnh cô về phía chiếc giường lớn ở giữa phòng. Nhược Hy hoảng sợ vùng vẫy, nhưng anh đã nhanh chóng dùng chiếc cà vạt trên cổ mình, thô bạo quấn chặt hai tay cô ra sau lưng. Sự tiếp xúc cơ thể lạnh lẽo và đầy áp lực khiến cô nhận ra rằng, cuộc đời của Thẩm Nhược Hy thực sự đã kết thúc trong đêm định mệnh này tại Ritz-Carlton. Cô không phải là thư ký, không phải là người tình, mà chính là một cái bóng được nuôi dưỡng trong chiếc lồng vàng mang tên Phó Thị để xoa dịu nỗi đau của một kẻ điên.