MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 2

Bản Sao Hận Thù

Chương 2

751 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thượng Hải lọt qua khe rèm cửa dày nặng, rọi một đường sáng sắc lẹm lên gương mặt tái nhợt của Thẩm Nhược Hy. Cô tỉnh dậy với đôi tay vẫn còn lằn đỏ dấu vết của chiếc cà vạt đêm qua. Không gian xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và mùi gỗ đàn hương vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Phó Kính Thần đã rời đi từ lúc nào, để lại trên chiếc bàn đá bên cạnh giường một tập hồ sơ màu đen phẳng phiu.

Nhược Hy ngồi dậy, toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận hành hạ kéo dài. Cô run rẩy mở tập hồ sơ ra, đập vào mắt là dòng chữ tiêu đề: Bản hợp đồng thư ký đặc biệt. Từng điều khoản bên trong hiện lên như những sợi xích vô hình siết chặt lấy cổ cô. Cô không được phép rời khỏi biệt thự mà không có sự đồng ý của anh, không được phép sử dụng điện thoại cá nhân, và quan trọng nhất, cô phải tuyệt đối tuân thủ mọi yêu cầu về trang phục, cách nói năng và hành động để tái hiện lại hình ảnh của người phụ nữ mang tên Bạch Lộ.

Cửa phòng bật mở, Phó Kính Thần bước vào trong bộ vest xám tro được cắt may thủ công tinh xảo. Anh nhìn cô, ánh mắt không có lấy một chút ấm áp, chỉ có sự dò xét lạnh lùng như đang kiểm tra một món hàng vừa mua về. Anh tiến lại gần, đặt một chiếc hộp nhỏ bằng nhung lên mặt bàn, bên trong là một chiếc kim bạc dài và sắc nhọn.

Xem xong chưa? Nếu xem xong rồi thì ký tên đi.

Nhược Hy ngước mắt nhìn anh, giọng cô khản đặc:

Phó tổng, tôi có thể làm thư ký, có thể làm việc để trả nợ cho chú tôi, nhưng tại sao tôi phải sống như một người đã khuất? Tôi không phải là cô ấy.

Phó Kính Thần không giận dữ, anh chỉ thản nhiên tiến tới, một tay giữ chặt lấy vai cô, tay kia cầm lấy chiếc kim bạc. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, từng chữ thốt ra đều mang theo áp lực nghẹt thở:

Tôi không mua một Thẩm Nhược Hy tầm thường. Tôi mua gương mặt này, ánh mắt này. Đừng cố gắng thách thức sự kiên nhẫn của tôi bằng việc khẳng định bản thân. Ở đây, em chỉ là một bản sao, không hơn không kém.

Nói rồi, anh đột ngột cầm lấy ngón tay trỏ của cô. Trước khi Nhược Hy kịp phản ứng, đầu kim sắc nhọn đã đâm xuyên qua lớp da mỏng manh. Một giọt máu đỏ tươi trào ra, lấp lánh dưới ánh nắng. Cô đau đớn muốn rút tay lại nhưng lực tay của anh quá lớn, anh ấn mạnh ngón tay đang rỉ máu của cô vào góc cuối cùng của bản hợp đồng, nơi đã in sẵn tên Thẩm Nhược Hy.

Vết máu loang lổ trên mặt giấy trắng tinh, trông chẳng khác nào một lời nguyền định mệnh. Phó Kính Thần nhìn dấu vân tay đỏ thẫm đó với vẻ thỏa mãn lệch lạc. Anh cúi xuống, dùng khăn tay lau đi giọt máu còn sót lại trên tay cô, nhưng động tác lại thô bạo đến mức khiến vết thương càng thêm đau nhức.

Bản hợp đồng này ký bằng máu, có nghĩa là nếu em phản bội hoặc bỏ trốn, cái giá phải trả sẽ không chỉ là tiền bạc. Nhớ kỹ điều đó.

Anh đứng dậy, ném tập hồ sơ cho trợ lý đang đợi sẵn ở cửa rồi quay lại nhìn cô một lần nữa. Ánh mắt anh dừng lại ở mái tóc hơi rối của cô, khẽ nhíu mày ra lệnh:

Sửa soạn cho tử tế. Mười phút nữa xe sẽ đưa em đến tập đoàn. Từ hôm nay, thế giới sẽ biết đến em với danh nghĩa thư ký riêng của tôi, nhưng em phải biết rõ mình là ai khi chỉ có hai chúng ta.

Nhược Hy nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, giọt nước mắt uất ức cuối cùng cũng rơi xuống, thấm vào vết kim châm vẫn còn âm ỉ đau. Cô hiểu rằng, bản hợp đồng bằng máu này chính là khởi đầu cho một chuỗi ngày tăm tối, nơi cô không còn là chính mình nữa.