MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 3

Bản Sao Hận Thù

Chương 3

735 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce màu đen lướt êm ru trên đại lộ sầm uất của Thượng Hải, nhưng không khí bên trong xe lại ngột ngạt đến mức Thẩm Nhược Hy cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt. Phó Kính Thần ngồi bên cạnh, anh không nhìn cô mà chỉ tập trung vào xấp tài liệu trên tay, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt da cao cấp của ghế ngồi.

Dừng xe trước một viện thẩm mỹ tư nhân nằm sâu trong khu biệt thự yên tĩnh, anh lạnh lùng bước xuống, không quên buông lại một câu ra lệnh ngắn gọn cho cô đi theo. Nhược Hy bước vào bên trong, nơi này không giống một bệnh viện mà giống như một cung điện xa hoa, nhưng sự sang trọng ấy chỉ làm tăng thêm cảm giác bất an trong lòng cô.

Một vị bác sĩ trung niên đeo kính gọng vàng cung kính cúi chào Phó Kính Thần. Anh chỉ tay về phía Nhược Hy, giọng nói không chút gợn sóng:

Làm cho cô ấy giống cô ấy thêm một chút nữa. Đặc biệt là đôi mắt, tôi muốn ánh mắt ấy phải trong veo và mang nét u buồn đặc trưng đó.

Vị bác sĩ quan sát gương mặt Nhược Hy một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. Ông ta giải thích rằng xương mặt cô vốn đã rất giống, chỉ cần tiêm một chút tinh chất để làm đầy vùng thái dương và chỉnh sửa nhẹ phần khóe mắt để đạt đến độ hoàn mỹ. Nhược Hy đứng im lìm như một pho tượng, cô muốn hét lên rằng mình không muốn thay đổi bất cứ điều gì trên cơ thể, nhưng hình ảnh người cha đang nằm viện và món nợ khổng lồ của Thẩm gia đã bóp nghẹt tiếng nói của cô.

Sau vài giờ đồng hồ chịu đựng những mũi tiêm đau buốt và sự tác động của máy móc lên da thịt, Nhược Hy được đưa vào một căn phòng trang điểm khác. Tại đây, một đội ngũ chuyên gia bắt đầu làm việc dưới sự giám sát trực tiếp của Phó Kính Thần. Anh không hài lòng với màu tóc hạt dẻ tự nhiên của cô, ép cô phải nhuộm lại màu đen tuyền, bóng mượt như gỗ mun. Mái tóc vốn hơi xoăn nhẹ của cô cũng bị duỗi thẳng tắp, dài chạm thắt lưng.

Phó Kính Thần đứng sau lưng cô, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương. Anh cầm một cây son màu đỏ cam - màu mà Nhược Hy chưa bao giờ dùng vì nó làm cô trông nhợt nhạt, nhưng lại là màu yêu thích nhất của người phụ nữ quá cố kia. Anh tự tay quẹt một đường lên môi cô, nhưng vì cô vô thức né tránh, vệt son bị lệch ra ngoài khóe miệng.

Đừng cử động.

Giọng anh gằn xuống, bàn tay siết lấy gáy cô, ép cô đối diện với tấm gương lớn. Anh dùng ngón cái thô bạo lau đi vệt son hỏng, mặc cho làn da mỏng manh của cô đỏ ửng lên vì ma sát. Anh tô lại lần nữa, lần này chậm rãi và tỉ mỉ như đang tô vẽ cho một bức tranh.

Khi mọi thứ hoàn tất, một Thẩm Nhược Hy của ngày xưa đã biến mất. Thay vào đó là một người phụ nữ toát ra vẻ thanh cao, u sầu và thoát tục - một bản sao hoàn hảo của Bạch Lộ. Phó Kính Thần nhìn vào gương, đôi mắt anh vốn lạnh lẽo chợt dao động, anh đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc đen của cô, hơi thở trở nên dồn dập hơn.

Rất tốt. Từ giờ trở đi, em phải mặc kiểu váy lụa này, dùng mùi hương này. Chỉ cần em làm tốt, Thẩm gia sẽ được yên ổn. Còn nếu em dám để bản tính của mình trỗi dậy làm hỏng hình ảnh này...

Anh ghé sát mặt cô, nhìn thấu qua lớp mặt nạ xinh đẹp mà anh vừa tạo ra, lời đe dọa bị bỏ lửng nhưng đủ khiến Nhược Hy run rẩy. Cô nhìn mình trong gương, xa lạ đến mức kinh tởm. Anh đã thành công trong việc xóa bỏ danh tính của cô, biến cô thành một thực thể không hồn, chỉ tồn tại để xoa dịu nỗi ám ảnh điên cuồng của mình.