MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 4

Bản Sao Hận Thù

Chương 4

691 từ · ~4 phút đọc

Tòa nhà tập đoàn Phó Thị sừng sững giữa trung tâm tài chính Thượng Hải như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Thẩm Nhược Hy bước sau lưng Phó Kính Thần, tiếng giày cao gót nện trên sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc, cô độc. Cô diện một bộ đồ công sở màu xanh nhạt, kín đáo và thanh lịch theo đúng gu thẩm mỹ cổ điển của anh, mái tóc đen dài được búi gọn gàng sau gáy, không một sợi tóc thừa.

Khi cả hai bước vào văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất, Phó Kính Thần không quay đầu lại, anh đi thẳng đến bàn làm việc bằng gỗ mun, ném một xấp tài liệu mỏng xuống mặt bàn.

"Ngồi đi."

Nhược Hy khẽ kéo ghế ngồi xuống phía đối diện. Phó Kính Thần đan tay vào nhau, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quan sát cô từ đầu đến chân một lượt nữa, rồi anh bắt đầu đọc những quy tắc mà cô phải tuân thủ trong giờ làm việc.

"Thứ nhất, ở công ty, em không phải là người tình hay bất cứ thứ gì tương tự. Em là thư ký riêng của tôi. Thứ hai, thư ký của tôi không có quyền đặt câu hỏi. Mọi mệnh lệnh tôi đưa ra, em chỉ có hai lựa chọn: thực hiện ngay lập tức hoặc biến mất."

Nhược Hy mím môi, cô định mở miệng hỏi về khối lượng công việc mình phải đảm nhận, nhưng Phó Kính Thần đã đưa tay lên môi ra hiệu im lặng. Ánh mắt anh lạnh lẽo khiến cô phải nuốt ngược những lời định nói vào trong.

"Thứ ba, và cũng là quan trọng nhất: Không được nói chuyện khi không được phép. Trong các cuộc họp hay khi tiếp khách, em chỉ việc ghi chép và phục vụ trà nước. Tôi không muốn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ miệng em nếu tôi chưa cho phép. Em hiểu chứ?"

Nhược Hy chỉ khẽ gật đầu. Cô cảm thấy mình như một con búp bê bằng sứ, chỉ có nhiệm vụ làm đẹp cho không gian làm việc của anh và thực hiện những thao tác máy móc. Phó Kính Thần đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, đứng sát ngay sau lưng cô. Anh cúi xuống, mùi thuốc lá hòa lẫn hương gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy cô, tạo nên một cảm giác áp bức nghẹt thở.

"Trả lời tôi bằng lời, nhưng đừng để người khác nghe thấy."

Nhược Hy run rẩy, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Tôi... tôi hiểu rồi, Phó tổng."

"Tốt." Anh vươn tay, điều chỉnh lại vị trí chiếc kẹp tóc trên đầu cô cho cân đối. "Hôm nay sẽ có đối tác đến ký kết. Em sẽ đứng ở góc phòng, không được rời mắt khỏi tôi nhưng tuyệt đối không được biểu lộ cảm xúc trên gương mặt. Nếu có bất kỳ sơ suất nào làm người khác nghi ngờ về thân phận của em, cái giá phải trả sẽ là khoản đầu tư cho cha em trong bệnh viện."

Suốt cả ngày hôm đó, Nhược Hy trải qua những giờ làm việc căng thẳng nhất cuộc đời mình. Cô đứng im lìm như một cái bóng bên cạnh Phó Kính Thần, pha trà, sắp xếp tài liệu và im lặng chịu đựng những ánh nhìn tò mò của nhân viên cấp dưới. Có những lúc cô muốn lên tiếng khi thấy anh đưa ra những quyết định kinh doanh tàn nhẫn, nhưng mỗi khi định mở lời, ánh mắt cảnh cáo của anh lại quét qua, khiến cô lập tức nhớ đến quy tắc vàng: im lặng để tồn tại.

Buổi chiều muộn, khi vị khách cuối cùng rời đi, Phó Kính Thần nới lỏng cà vạt, anh nhìn cô gái đang đứng mệt mỏi ở góc phòng, trong mắt hiện lên một tia hài lòng kỳ lạ. Anh thích sự phục tùng này, thích cái cách cô bị tước đoạt tiếng nói và chỉ còn lại hình dáng mà anh hằng khao khát.