MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 5

Bản Sao Hận Thù

Chương 5

721 từ · ~4 phút đọc

Gió mùa đông Thượng Hải rít gào bên ngoài khung cửa kính, hắt những vệt nước mưa lạnh buốt vào lớp da thịt mỏng manh của thành phố. Bên trong biệt thự Phó gia, lò sưởi đang cháy rực nhưng không gian vẫn bị bao trùm bởi một bầu không khí đóng băng. Thẩm Nhược Hy vừa trở về sau một buổi chiều được phép ra ngoài mua sắm đồ dùng cá nhân, cô đã vô tình mua một lọ nước hoa hương hoa nhài thanh khiết vì nó gợi nhớ đến những ngày tháng tự do trước kia.

Vừa bước chân vào phòng khách, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng chưa kịp lan tỏa đã bị dập tắt bởi sự hiện diện của Phó Kính Thần. Anh đang ngồi trên ghế bành, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt, chỉ có ánh lửa từ lò sưởi phản chiếu trong đôi mắt đầy vẻ tàn nhẫn. Khi Nhược Hy đi ngang qua, anh đột ngột đứng dậy, sải bước tới và túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía mình.

"Cái mùi gì đây?" Giọng anh trầm xuống, chứa đựng sự phẫn nộ đang bùng phát.

Nhược Hy run rẩy, túi đồ trên tay rơi xuống sàn: "Tôi... tôi chỉ muốn đổi một chút hương vị. Mùi hoa hồng đen đó quá nồng, tôi thấy..."

"Tôi cho phép em thấy sao?" Phó Kính Thần ngắt lời cô bằng một cái siết tay mạnh đến mức xương cổ tay cô kêu răng rắc. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu rồi lập tức đẩy cô ra với vẻ kinh tởm. "Cô ấy chỉ dùng hương hoa hồng đen. Thứ mùi rẻ tiền này đang làm bẩn cơ thể mà tôi đã dày công tạo ra. Em dám dùng ý chí cá nhân của mình để chống đối tôi sao?"

Không đợi cô giải thích, anh thô bạo lôi cô lên tầng lầu, tiến thẳng vào phòng tắm rộng lớn. Phó Kính Thần nhấn mạnh đầu Nhược Hy vào bồn tắm, tay kia bật vòi hoa sen ở chế độ lạnh nhất. Dòng nước buốt giá như hàng ngàn mũi kim châm ngay lập tức dội xuống đầu, xuống vai Nhược Hy, khiến cô nghẹt thở và run cầm cập.

"Rửa cho sạch! Rửa cho đến khi cái mùi nhài chết tiệt đó biến mất hoàn toàn!" Anh gầm lên, tay vẫn giữ chặt vai cô, ép cô đứng dưới làn nước đá.

Nhược Hy quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, nước tràn vào mắt, vào miệng khiến cô không thể thốt nên lời. Cô cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi cái lạnh thấu xương, nhưng Phó Kính Thần đã dùng chân chặn lối thoát của cô. Anh đứng đó, nhìn cô gái nhỏ bé đang co quắp dưới làn nước lạnh giữa mùa đông Thượng Hải với ánh mắt vô cảm.

"Phó... Phó tổng... làm ơn... lạnh quá..." Cô thều thào, môi tím tái lại vì sương giá.

Phó Kính Thần cúi xuống, nắm lấy mái tóc ướt sũng của cô, ép cô phải nhìn vào gương mặt lạnh lùng của mình. Anh không chút mảy may động lòng trước sự run rẩy của cô, thay vào đó, anh cầm lấy bánh xà phòng hương hoa hồng đen, thô bạo chà xát lên làn da đỏ ửng vì lạnh của cô cho đến khi nó trầy xước.

"Em phải nhớ kỹ cảm giác này, Nhược Hy. Mỗi khi em muốn là chính mình, hãy nhớ đến cái lạnh này. Em không có quyền chọn mùi hương cho mình, vì ngay cả hơi thở của em cũng thuộc về tôi."

Trận tra tấn tinh thần và thể xác ấy kéo dài gần một giờ đồng hồ. Khi Phó Kính Thần khóa vòi nước lại, Nhược Hy đã hoàn toàn kiệt sức, cô nằm vật ra sàn nhà đầy nước, hơi thở đứt quãng. Anh ném một chiếc khăn tắm trắng muốt lên người cô, rồi lạnh lùng quay lưng bước đi, bỏ lại một câu nói tàn nhẫn:

"Mặc đồ vào và ra phòng làm việc. Tôi chưa cho phép em ngất đi đâu."

Nhược Hy nằm đó, nước mắt hòa lẫn với nước lạnh. Cô nhận ra rằng, trong chiếc lồng vàng này, ngay cả quyền được ngửi mùi hương mình thích cũng là một cái tội.