MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 6

Bản Sao Hận Thù

Chương 6

715 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, sau trận trừng phạt dưới làn nước lạnh, Thẩm Nhược Hy lên cơn sốt cao. Cô nằm mê man trên chiếc giường rộng lớn, hơi thở nóng rực và đứt quãng. Trong cơn mê, cô thấy mình được trở về căn nhà nhỏ của cha mẹ, nơi có mùi trà thơm và tiếng cười nói ấm áp, chứ không phải không gian ngập tràn mùi hương hoa hồng đen giả tạo này.

Phó Kính Thần bước vào phòng khi đồng hồ đã điểm ba giờ sáng. Anh không bật đèn, chỉ để ánh trăng bạc từ cửa sổ tràn vào, phủ lên người con gái trên giường một lớp màng ảo mộng. Nhìn mái tóc đen ướt át trải dài trên gối và gương mặt tái nhợt của Nhược Hy, trái tim vốn đã chai sạn của anh bỗng thắt lại một nhịp đau đớn.

Anh ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay run rẩy vuốt ve gò má cô. Trong bóng tối lờ mờ, những đường nét của Nhược Hy dần nhòa đi, thay vào đó là hình ảnh Bạch Lộ của nhiều năm về trước. Anh thì thầm, giọng nói không còn vẻ ra lệnh tàn nhẫn thường ngày mà tràn đầy sự khẩn thiết:

"Lộ Lộ, là em phải không? Em đã về rồi... em không bỏ rơi anh nữa đúng không?"

Nhược Hy trong cơn mê sảng, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, cô vô thức nắm lấy tay anh như tìm kiếm một điểm tựa. Cô thều thào bằng giọng nói yếu ớt:

"Đừng... đừng bỏ tôi lại... tôi sợ lắm..."

Lời nói ấy như một mồi lửa châm vào ký ức vốn đã hỗn loạn của Phó Kính Thần. Trong tâm trí anh, hình ảnh Bạch Lộ trước lúc ra đi cũng từng nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu như thế. Sự nhầm lẫn giữa thực tại và quá khứ khiến anh hoàn toàn mất đi lý trí. Anh lao đến ôm chặt lấy Nhược Hy vào lòng, siết mạnh đến mức khiến cô đau đớn tỉnh giấc.

Nhược Hy mở mắt, nhìn thấy gương mặt của Phó Kính Thần đang ở rất gần, nhưng đôi mắt anh không nhìn cô. Anh đang nhìn xuyên qua cô, nhìn vào một linh hồn khác. Anh bắt đầu hôn lên trán, lên mắt cô một cách điên cuồng, miệng không ngừng lảm nhảm:

"Anh sẽ không để em đi nữa. Lần này anh sẽ khóa chặt em lại, không một ai có thể mang em rời khỏi anh. Bạch Lộ, nhìn anh đi, nói là em yêu anh đi!"

Nhược Hy run rẩy, cô dùng chút sức lực tàn tạ đẩy vai anh ra, giọng run rẩy:

"Phó tổng... anh tỉnh lại đi... tôi là Nhược Hy... tôi không phải cô ấy!"

Cái tên "Nhược Hy" vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phó Kính Thần. Ánh mắt anh trong phút chốc lấy lại vẻ tỉnh táo nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một sự phẫn nộ đáng sợ. Anh buông cô ra, đứng bật dậy như bị điện giật. Sự dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt u ám và vặn vẹo.

"Câm miệng! Ai cho phép em gọi tên mình vào lúc này?"

Anh cầm lấy chiếc bình hoa trên bàn cạnh giường ném mạnh vào tường, tiếng sứ vỡ vụn vang lên chát chúa trong đêm thanh vắng. Anh tiến lại gần, bóp chặt lấy cổ họng cô, ép cô phải đối diện với thực tế tàn khốc:

"Em chỉ là cái xác không hồn mà tôi dùng để chứa đựng ký ức về cô ấy. Đừng bao giờ dùng cái tên dơ bẩn của em để đánh thức tôi khỏi giấc mơ này. Nghe rõ chưa?"

Nhược Hy nghẹt thở, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Cô nhìn thấy sự đau khổ tột cùng ẩn sau vẻ ngoài điên cuồng của anh. Anh không chỉ giam cầm cô, mà chính anh cũng đang tự giam mình trong chiếc lồng kính của quá khứ. Khi anh bỏ đi và sập cửa mạnh, Nhược Hy chỉ còn biết thu mình lại trong góc giường, run rẩy giữa cái lạnh của mùa đông và sự lạnh lẽo của một trái tim đã chết.