Khách sạn Peninsula đêm nay rực rỡ ánh đèn, xe sang nối đuôi nhau đổ trước sảnh lớn. Giới thượng lưu Thượng Hải tề tựu về đây để tham dự buổi tiệc ký kết hợp tác giữa Phó Thị và các tập đoàn đa quốc gia. Đây là lần đầu tiên Phó Kính Thần công khai đưa thư ký riêng của mình xuất hiện trước đám đông.
Nhược Hy bước xuống xe trong bộ váy lụa trắng dài thướt tha, cổ cao che kín những vết bầm tím từ đêm hôm trước. Mái tóc đen tuyền của cô được búi thấp, cài một chiếc trâm ngọc trai giản dị nhưng quý phái. Vừa bước vào sảnh tiệc, hàng trăm ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên:
"Nhìn kìa, chẳng lẽ là Bạch Lộ sống lại sao?" "Không thể nào, người giống người đến mức này ư?"
Phó Kính Thần không để tâm đến những lời bàn tán, anh vòng tay qua eo Nhược Hy, siết chặt đến mức cô cảm thấy xương sườn mình hơi nhói. Anh cúi xuống, thì thầm sát tai cô bằng giọng ra lệnh:
"Cúi đầu xuống. Từ giờ cho đến khi tiệc kết thúc, ngoại trừ sàn nhà và mũi giày của tôi, em không được phép nhìn vào mắt bất kỳ ai. Nếu tôi thấy em nhìn người khác dù chỉ một giây, tôi sẽ khiến người đó không còn mắt để nhìn nữa."
Nhược Hy cắn chặt môi, đôi mi dài rủ xuống che đi sự u uất trong đáy mắt. Cô bước đi như một cái bóng bên cạnh anh, một tay cầm lấy tệp hồ sơ, tay kia bám nhẹ vào cánh tay anh. Cô cảm nhận được những ánh nhìn soi mói, những ống kính phóng viên đang chĩa về phía mình, nhưng tuyệt nhiên cô không dám ngẩng lên. Cô như một báu vật quý giá được Phó Kính Thần mang ra trưng bày để khẳng định quyền uy, nhưng lại bị anh tước đi quyền làm một con người bình thường.
Trong suốt buổi tiệc, Phó Kính Thần trở thành tâm điểm của những lời cung chúc, còn Nhược Hy chỉ lặng lẽ đứng sau lưng anh. Mỗi khi có đối tác nam muốn tiến lại gần chào hỏi hoặc bắt tay cô theo phép lịch sự, Phó Kính Thần đều khéo léo gạt đi bằng một thái độ lạnh lùng hoặc dùng ánh mắt cảnh cáo khiến đối phương phải rụt tay lại.
"Thư ký của tôi không thích giao thiệp." Anh tuyên bố ngắn gọn với một vị đại gia đang có ý định mời Nhược Hy một ly rượu champagne.
Giữa không gian ồn ào của tiếng nhạc giao hưởng và tiếng ly tách chạm nhau, Nhược Hy cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang đảo. Cô nghe thấy những lời tán dương về vẻ đẹp của mình, nhưng cô biết họ đang khen ngợi gương mặt của người đã khuất. Cô là tâm điểm của buổi tiệc, là người phụ nữ khiến bao người khao khát và tò mò, nhưng vị trí của cô lại là dưới mặt đất, nơi chỉ có những cái bóng giao thoa.
Đột ngột, một người đàn ông trẻ tuổi - đối thủ cạnh tranh của Phó Thị - cố tình đi ngang qua và đánh rơi chiếc khăn tay ngay dưới chân Nhược Hy. Theo bản năng, cô khẽ khựng lại, đôi mắt vô thức hơi nâng lên. Ngay lập tức, bàn tay của Phó Kính Thần siết lấy gáy cô, một áp lực mạnh mẽ ép cô phải cúi thấp hơn nữa.
"Em quên quy tắc rồi sao?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.
Nhược Hy rùng mình, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lụa. Cô hiểu rằng sự chiếm hữu của người đàn ông này không có giới hạn, anh muốn cô là của anh, chỉ nhìn thấy anh, và hoàn toàn biến mất trước thế giới này.