MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 8

Bản Sao Hận Thù

Chương 8

668 từ · ~4 phút đọc

Bữa tiệc tối vẫn tiếp diễn trong sự ngột ngạt bao trùm. Dù Nhược Hy đã cố gắng thu mình lại hết mức có thể, nhưng vẻ đẹp u sầu và thoát tục của cô vẫn như một thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn. Trong lúc Phó Kính Thần đang bận thảo luận về một dự án bất động sản, một đối tác người nước ngoài đã không giấu nổi sự ngưỡng mộ, ánh mắt gã dán chặt vào bờ vai trần mảnh dẻ của Nhược Hy khi lớp khăn choàng lụa của cô vô tình hơi trễ xuống.

Ánh mắt của gã đàn ông đó không quá thô thiển, nhưng đối với một kẻ có máu chiếm hữu điên cuồng như Phó Kính Thần, đó là một sự xúc phạm trắng trợn vào quyền sở hữu của anh. Anh không nói gì, nhưng Nhược Hy cảm nhận được luồng điện lạnh lẽo phát ra từ bàn tay đang đặt trên eo mình. Anh siết chặt đến mức cô phải nén một tiếng rên rỉ đau đớn.

Về đến biệt thự, không khí im lặng đến mức đáng sợ. Phó Kính Thần lôi mạnh Nhược Hy vào phòng ngủ, anh không bật đèn lớn mà chỉ thắp lên một vài ngọn nến nhỏ trên bàn trang điểm. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, hắt lên tường những chiếc bóng vặn vẹo.

"Phó tổng... anh làm sao vậy?" Nhược Hy run rẩy hỏi khi thấy anh chậm rãi tháo chiếc cà vạt, ánh mắt đỏ quạnh như thú dữ.

"Em có biết hôm nay gã đó nhìn em như thế nào không?" Anh tiến lại gần, dồn cô vào góc tường, một tay thô bạo giật phăng lớp áo lụa trên vai cô xuống. "Hắn ta nhìn vào đây. Hắn ta muốn chạm vào thứ vốn chỉ thuộc về tôi."

Nhược Hy sợ hãi định bỏ chạy nhưng đã bị anh nhấc bổng lên, ném xuống chiếc ghế bành rộng lớn. Phó Kính Thần cầm lấy một ngọn nến đang cháy, những giọt sáp lỏng màu đỏ sậm bắt đầu chảy xuống rìa nến. Anh nhìn bờ vai trắng ngần của cô, nơi mà anh coi là vùng đất cấm, rồi chậm rãi nghiêng ngọn nến.

"Không! Đừng... Phó Kính Thần, làm ơn!" Nhược Hy hét lên, cô cố gắng vùng vẫy nhưng hai tay đã bị anh dùng một tay giữ chặt phía trên đầu.

Một giọt sáp nóng bỏng rơi xuống làn da nhạy cảm. Nhược Hy co rúm người lại, cơn đau rát buốt khiến nước mắt cô trào ra ngay lập tức. Giọt sáp nhanh chóng đông cứng lại trên da cô như một vết sẹo đỏ rực. Phó Kính Thần nhìn dấu vết đó với một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Anh tiếp tục nhỏ thêm vài giọt nữa, tạo thành một hình thù kỳ lạ ngay trên xương quai xanh của cô.

"Đau sao? Có đau mới nhớ được em là của ai." Anh thì thầm, môi áp sát vào vết thương còn đang nóng hổi của cô. "Tôi sẽ đánh dấu lên từng tấc da thịt này, để bất kỳ kẻ nào nhìn vào cũng phải biết rằng đây là đồ vật của Phó Kính Thần."

Anh không dừng lại ở đó. Cơn ghen cuồng loạn khiến anh mất đi nhân tính, anh dùng sự đau đớn để khẳng định chủ quyền, dùng hơi nóng của sáp nến để thiêu đốt đi ý chí phản kháng yếu ớt của cô. Nhược Hy khóc đến khản cả giọng, bờ vai vốn xinh đẹp giờ đây đỏ ửng và đầy những dấu sáp nến khô khốc.

Đêm đó, trong căn phòng chỉ còn mùi sáp cháy và tiếng nức nở, Nhược Hy hiểu rằng sự chiếm hữu của người đàn ông này không phải là tình yêu, mà là một loại xiềng xích tàn khốc nhất thế gian. Anh không cần một người vợ, cũng chẳng cần một thư ký, anh cần một vật tế cho cơn điên loạn của chính mình.