MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 9

Bản Sao Hận Thù

Chương 9

718 từ · ~4 phút đọc

Những vết bỏng do sáp nến trên vai Nhược Hy bắt đầu đóng vảy, để lại những dấu vết hồng nhạt như những đóa hoa hồng tàn héo trên làn da tuyết trắng. Cô cứ ngỡ sau cơn điên loạn đêm đó, Phó Kính Thần sẽ nới lỏng sự kìm kẹp, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Anh không chỉ muốn chiếm hữu thể xác cô, mà còn muốn kiểm soát từng hơi thở, từng cử động nhỏ nhất trong không gian riêng tư nhất của cô.

Sáng hôm đó, khi Nhược Hy bước vào phòng ngủ sau bữa sáng tĩnh lặng, cô chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Trên bốn góc trần nhà cao vút, những đốm đèn đỏ li ti nhấp nháy như mắt của những loài mãnh thú trong đêm. Đó là hệ thống camera giám sát độ phân giải cao, được lắp đặt một cách tinh vi để bao quát mọi ngóc ngách của căn phòng, từ giường ngủ đến bàn trang điểm.

Phó Kính Thần bước vào ngay sau đó, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Anh thản nhiên lướt ngón tay trên màn hình, nơi đang hiển thị hình ảnh phản chiếu của chính Nhược Hy từ bốn góc độ khác nhau. Anh giơ màn hình ra trước mặt cô, giọng nói bình thản đến rợn người:

Từ hôm nay, em không cần phải sợ cô đơn nữa. Tôi sẽ ở bên em, quan sát em mọi lúc, mọi nơi. Dù tôi đang ở văn phòng hay đang đi công tác, chỉ cần mở màn hình này lên, tôi sẽ biết em đang mặc gì, đang làm gì và đang nghĩ đến ai.

Nhược Hy cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc camera đó, cảm giác như mình đang bị lột trần giữa thanh thiên bạch nhật. Sự riêng tư cuối cùng - nơi cô có thể tự do khóc, tự do tháo bỏ lớp mặt nạ của Bạch Lộ - giờ đây đã bị anh tước đoạt một cách tàn nhẫn.

Phó tổng, ngay cả trong phòng ngủ sao? Tôi cũng là con người, tôi cần một chút không gian riêng tư. Anh làm thế này không thấy quá đáng sao?

Phó Kính Thần tiến lại gần, bàn tay anh lướt nhẹ trên gò má cô, rồi dừng lại ở vị trí nốt ruồi nơi khóe mắt. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại mang theo cái lạnh thấu xương:

Quá đáng? Nhược Hy, em nên cảm thấy vinh dự mới phải. Tôi đầu tư hàng triệu tệ vào hệ thống này chỉ để chắc chắn rằng cái bóng của tôi không bị bất kỳ kẻ nào vấy bẩn. Em không cần sự riêng tư, vì toàn bộ con người em, từ sợi tóc đến tâm hồn, đều là tài sản của tôi. Nếu em định trốn trong góc tối để làm điều gì đó không đúng với phận sự của mình, tôi sẽ là người đầu tiên biết.

Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống của Nhược Hy trở thành một màn trình diễn không có hồi kết. Ngay cả khi ngủ, cô cũng phải giữ tư thế nằm nghiêng đúng chuẩn như Bạch Lộ từng nằm. Cô không dám thay quần áo trong phòng mà phải chui vào góc tối nhất của phòng tắm, nhưng anh sớm muộn cũng sẽ tìm ra cách để lấp đầy những "khoảng trống" đó.

Mỗi khi cô vô tình nhìn vào ống kính camera với ánh mắt căm phẫn, tiếng loa trong phòng sẽ vang lên giọng nói trầm thấp của anh từ phía bên kia màn hình: "Nhược Hy, đừng nhìn tôi như thế. Hãy mỉm cười đi, giống như cách Bạch Lộ từng cười với anh."

Sự giám sát 24/7 này khiến tinh thần cô dần suy sụp. Cô bắt đầu bị ám ảnh bởi những đốm đèn đỏ, cảm giác như hàng ngàn con mắt đang soi mói mình mỗi khi đêm xuống. Chiếc lồng vàng tại biệt thự Phó gia giờ đây thực sự đã trở thành một chiếc lồng kính trong suốt, nơi cô chỉ có thể là một vật trưng bày sống động, không có quyền giữ cho mình lấy một bí mật nhỏ nhất.