MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hận ThùChương 10

Bản Sao Hận Thù

Chương 10

765 từ · ~4 phút đọc

Sự giám sát nghẹt thở của những đốm đèn đỏ trong phòng ngủ đã đẩy Thẩm Nhược Hy đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng. Cô biết mình không thể sống sót thêm một ngày nào nữa trong cái xác của Bạch Lộ. Suốt một tuần lễ, cô đã giả vờ ngoan ngoãn, phục tùng mọi yêu cầu quái đản của Phó Kính Thần để khiến anh nới lỏng cảnh giác. Cô lén lút thu gom những món trang sức nhỏ mà anh tặng, đem bán cho một tiệm cầm đồ chui qua mạng để đổi lấy một tấm vé máy bay đi London và một hộ chiếu giả với cái tên xa lạ.

Tận dụng lúc Phó Kính Thần đang có cuộc họp khẩn cấp tại trụ sở chính kéo dài suốt đêm, Nhược Hy đã cắt đứt cầu chì của hệ thống camera giám sát. Cô chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ, diện bộ đồ đen giản dị nhất để hòa mình vào bóng tối. Cô trèo qua cửa sổ phòng tắm, chạy băng qua khu vườn rộng lớn của biệt thự trong cơn mưa tầm tã, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hơn một giờ sáng, sân bay quốc tế Pudong vẫn tấp nập người qua lại. Nhược Hy kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai, bước nhanh về phía cửa an ninh. Cảm giác tự do chỉ còn cách cô vài bước chân. Cô nhìn vào bảng điện tử, chuyến bay khởi hành lúc hai giờ sáng đang bắt đầu làm thủ tục. Chỉ cần bước qua cánh cửa kia, Thượng Hải và Phó Kính Thần sẽ chỉ còn là một cơn ác mộng.

"Hành khách Thẩm Nhược Hy, vui lòng dừng bước."

Một giọng nói trầm thấp, vang dội qua hệ thống loa thông báo của sân bay khiến bước chân cô khựng lại. Toàn bộ sảnh chờ bỗng chốc trở nên im lặng đến lạ thường. Nhược Hy run rẩy, cô không dám quay đầu lại, chỉ cố gắng sải bước nhanh hơn về phía cổng soát vé. Nhưng chưa kịp đi được ba bước, hai người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen đã chặn đứng đường đi của cô.

Đám đông dạt ra hai bên, tạo thành một con đường thẳng tắp. Ở cuối con đường đó, Phó Kính Thần từ từ bước tới. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ, mái tóc hơi rối vì gió nhưng khí thế lại áp đảo đến mức khiến người ta muốn quỳ xuống. Anh cầm trên tay chiếc điện thoại đang hiển thị định vị GPS - thứ mà anh đã bí mật cấy vào dưới lớp da gót chân của cô trong một lần cô mê man vì sốt.

Phó Kính Thần dừng lại trước mặt cô, đôi mắt anh đen kịt, không hề có lấy một tia ấm áp nào. Anh đưa tay tháo chiếc mũ lưỡi trai của cô ra, để lộ gương mặt tái nhợt và đẫm nước mắt.

"Em định đi đâu?" Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng như hơi thở nhưng lại khiến Nhược Hy lạnh toát linh hồn.

"Làm ơn... thả tôi ra... tôi không chịu nổi nữa rồi..." Nhược Hy quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo của sân bay, giữa bao nhiêu ánh nhìn tò mò của người qua đường.

Phó Kính Thần cúi xuống, thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn anh. Anh cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn và điên cuồng:

"Nhược Hy, em nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi sao? Ngay cả khi em chết, tro cốt của em cũng phải nằm trong chiếc hộp mà tôi chọn. Sân bay này, thành phố này, thậm chí cả bầu trời này, chỗ nào chẳng có dấu chân của Phó Thị?"

Anh kéo lê cô đi trước sự chứng kiến của hàng trăm người. Không một ai dám đứng ra can ngăn khi nhìn thấy huy hiệu của Phó gia. Nhược Hy tuyệt vọng nhìn cánh cổng an ninh xa dần, hy vọng về sự tự do vừa chớm nở đã bị dập tắt một cách tàn bạo.

Vừa bước vào trong chiếc xe limousine đang chờ sẵn ở cửa sân bay, Phó Kính Thần tháo chiếc thắt lưng da của mình ra. Ánh mắt anh nhìn cô không còn là sự nhầm lẫn thực ảo nữa, mà là sự trừng phạt dành cho một kẻ phản bội.

"Em thích chạy trốn? Được thôi, tôi sẽ cho em nếm trải cảm giác không bao giờ có thể chạy được nữa."