MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 1

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 1

842 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời thành phố S hôm nay bị phủ bởi một màu xám xịt đến nao lòng. Những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống, hắt vào những vòng hoa trắng muốt đặt dọc lối đi trong nghĩa trang. Tiếng kinh cầu nguyện lầm rầm hòa lẫn với tiếng nức nở nghẹn ngào của những người có mặt.

Tô Diệp đứng đó, nhỏ bé và mỏng manh trong bộ đồ tang đen tuyền. Đôi mắt cô sưng húp, ráo hoảnh vì nước mắt đã cạn từ đêm qua. Mẹ cô – người thân duy nhất còn lại trên đời – đã ra đi sau một cơn bạo bệnh chớp nhoáng, để lại cô với một khoảng trống mênh mông và những khoản nợ chồng chất mà người cha cờ bạc đã để lại trước khi mất tích.

"Diệp à, sau này cháu định tính sao?" – Một người họ hàng xa tiến lại gần, giọng nói đầy vẻ ái ngại nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự né tránh. Không ai muốn rước về một "gánh nặng" vào lúc này.

Tô Diệp cúi đầu, đôi môi nhợt nhạt mím chặt. Cô không trả lời, vì chính cô cũng không biết câu trả lời là gì. Giữa lúc sự cô độc bủa vây lấy trái tim thiếu nữ 20 tuổi, một bóng đen cao lớn đột ngột phủ xuống từ phía sau.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên đỉnh đầu bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một chiếc ô đen rộng lớn che chắn cho cô khỏi những cơn gió lạnh rít qua khe áo. Một mùi hương lạ lẫm xộc vào cánh mũi cô – mùi gỗ đàn hương thanh lạnh xen lẫn mùi thuốc lá đắt tiền, nam tính và đầy quyền lực.

Tô Diệp ngơ ngác quay đầu lại.

Trước mắt cô là một người đàn ông mặc bộ Suit đen thủ công tinh xảo, vóc dáng cao lớn vượt trội khiến cô phải ngước nhìn. Gương mặt anh ta như được tạc từ đá lạnh: đôi lông mày đậm, sống mũi cao thẳng tắp và đôi mắt phượng hẹp dài, thâm trầm như mặt hồ không đáy. Trông anh ta khoảng gần bốn mươi, mang phong thái của một kẻ đứng trên đỉnh cao danh vọng.

"Lục... Lục tổng?" – Tiếng xì xào từ những người xung quanh bắt đầu vang lên. Họ nhận ra người đàn ông này. Lục Cận Ngôn – con sói đầu đàn của đế chế tài chính họ Lục, người mà chỉ cần một cái gật đầu cũng đủ làm rung chuyển thương trường.

Cận Ngôn không nhìn bất kỳ ai, đôi mắt anh chỉ dán chặt vào gương mặt của Tô Diệp. Ánh nhìn ấy không phải là sự thương hại, mà là một sự ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang một nỗi ám ảnh điên cuồng được che đậy khéo léo.

Giống quá... – Anh thầm nghĩ. Từ đôi mắt long lanh nước đến nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, cô gái này chính là phiên bản trẻ trung của người phụ nữ mà anh đã khao khát suốt mười mấy năm qua.

"Chú là ai?" – Tô Diệp run rẩy hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Bàn tay to lớn của người đàn ông vươn ra, những ngón tay thon dài, hơi thô ráp khẽ nâng cằm cô lên. Sự đụng chạm da thịt đột ngột khiến Tô Diệp rùng mình, một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng. Ánh mắt anh nóng rực như muốn thiêu cháy cô ngay tại chỗ.

"Tôi là bạn cũ của mẹ em." – Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc, mang theo một sức nặng không thể chối từ. "Từ giờ trở đi, em sẽ về sống với tôi."

"Nhưng cháu..."

"Không có nhưng nhị gì cả." – Cận Ngôn cắt ngang, chiếc ô trong tay anh hơi nghiêng về phía cô, bao bọc cô vào không gian riêng tư của anh. "Tôi sẽ trả hết nợ cho cha em, lo cho em ăn học. Đổi lại, em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi. Rõ chưa?"

Tô Diệp nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, cô cảm thấy mình như một con thỏ nhỏ vô tình lọt vào tầm mắt của một con sói già đói khát. Cô không biết rằng, đằng sau sự bảo bọc hào nhoáng này là một chiếc lồng kính lộng lẫy đang chờ sẵn để nhốt chặt cuộc đời cô vào bóng ma của quá khứ.

"Đi thôi."

Cận Ngôn thu tay lại, nhưng bàn tay ấy lại vô tình (hoặc cố ý) trượt qua vành tai cô, vuốt ve làn da mềm mại một cách đầy ám muội trước khi rời đi. Anh xoay người, sải bước về phía chiếc Rolls-Royce đen sang trọng đang chờ sẵn.

Tô Diệp đứng lặng giữa nghĩa trang lạnh lẽo, nhìn theo bóng lưng cô độc nhưng đầy quyền uy ấy. Cô không còn lựa chọn nào khác. Bước chân cô run rẩy tiến về phía người đàn ông lạ mặt, bước vào một định mệnh đầy tội lỗi và dục vọng.