MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 2

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 2

848 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce lướt đi êm ái trên con đường dẫn vào khu biệt thự biệt lập ở ngoại ô. Tô Diệp ngồi ở ghế sau, cố gắng thu mình lại một góc, giữ khoảng cách xa nhất có thể với người đàn ông đang tỏa ra áp lực nặng nề bên cạnh.

Lục Cận Ngôn không nói gì, anh tập trung xem xấp tài liệu trên tay, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại vô tình lướt qua đôi chân thon dài trắng ngần của Tô Diệp lộ ra dưới lớp váy tang đen ngắn. Cổ họng anh hơi khô khốc, anh nới lỏng cà vạt, một hành động đầy nam tính khiến không khí trong xe càng thêm ngột ngạt.

Khi xe dừng trước một biệt thự mang phong cách cổ điển Pháp, Tô Diệp không khỏi ngỡ ngàng. Nơi này đẹp nhưng lại mang vẻ u tối, tĩnh mịch đến lạ kỳ.

"Vào đi, đây là nhà của em từ nay về sau." – Giọng Cận Ngôn vang lên bên tai cô.

Anh không để cô tự đi, mà bàn tay to lớn đã đặt lên eo cô, đẩy nhẹ cô tiến về phía trước. Lòng bàn tay nóng rực của anh xuyên qua lớp vải mỏng, truyền hơi ấm trực tiếp vào da thịt khiến Tô Diệp run nhẹ. Cô cảm giác như mình không phải đang đi, mà là bị anh áp giải vào lãnh địa của riêng mình.

Bên trong biệt thự, mọi thứ đều xa hoa tột bậc. Nhưng điều khiến cô chú ý là căn phòng dành cho mình. Khi cửa mở ra, Tô Diệp đứng sững lại. Khắp phòng là những bộ váy sườn xám, những chiếc váy lụa mang phong cách của nhiều năm về trước, mùi hương hoa nhài – mùi hương yêu thích của mẹ cô – lan tỏa khắp không gian.

"Chú Lục... những thứ này..."

"Tôi đã chuẩn bị sẵn cho em. Thử đi." – Cận Ngôn đứng tựa cửa, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, quan sát từng phản ứng trên gương mặt cô.

Tô Diệp cầm lấy một chiếc váy lụa màu trắng ngà, ngập ngừng bước vào phòng thay đồ. Khi cô trở ra, Cận Ngôn vẫn đứng đó. Ánh mắt anh lúc này đột ngột trở nên cháy bỏng. Chiếc váy ôm sát lấy những đường cong thanh xuân mới lớn, bờ vai trần mảnh dẻ và xương quai xanh tinh tế khiến cô trông như một bông hoa vừa chớm nở, mong manh và mời gọi.

Cận Ngôn chậm rãi tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Tô Diệp có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nồng đậm trên người anh.

"Dây kéo phía sau bị lệch rồi." – Giọng anh khàn đặc.

Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã vòng tay ra sau lưng cô. Những đầu ngón tay thô ráp, chai sần khẽ lướt dọc theo sống lưng trần của cô, đi đến đâu khiến cô rùng mình đến đó. Anh không vội vàng kéo khóa, mà dừng lại ở gáy cô, nơi những sợi tóc con mềm mại đang rủ xuống.

Hơi thở nóng hổi của anh phả lên làn da cổ nhạy cảm của Tô Diệp, khiến lỗ chân lông cô dựng đứng.

"Chú... để cháu tự làm..." – Cô lắp bắp, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Để chú giúp em." – Anh nhấn mạnh chữ "chú", nhưng bàn tay lại không hề mang vẻ tôn nghiêm của một người bề trên. Anh khẽ miết nhẹ vào nốt ruồi nhỏ sau gáy cô, một vị trí cực kỳ nhạy cảm.

Tô Diệp cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đôi chân như không đứng vững. Cô cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của anh đang ép sát vào lưng mình, sự hiện diện của một người đàn ông trưởng thành quá mức mạnh mẽ khiến cô choáng váng.

Trong gương, cô thấy ánh mắt anh không nhìn vào chiếc khóa váy, mà đang nhìn chằm chằm vào bờ môi đang run rẩy của cô qua phản chiếu. Đó là ánh mắt của một kẻ thợ săn đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất đời mình.

"Rất đẹp... Diệp à, em rất giống cô ấy." – Anh lẩm bẩm, một câu nói chứa đựng cả sự say mê lẫn nỗi ám ảnh tột cùng.

Anh kéo khóa váy lên, nhưng thay vì buông ra, bàn tay anh lại trụ lại trên vai cô, siết nhẹ như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Sự đụng chạm này không còn là vô tình, nó là sự chiếm hữu, là lời tuyên bố rằng từ giây phút này, cô chính là món đồ chơi quý giá nhất trong lồng kính của Lục Cận Ngôn.

"Tối nay, xuống dùng bữa với chú. Đừng để chú phải đợi lâu."

Nói rồi, anh quay người bước đi, để lại Tô Diệp đứng lặng trong căn phòng sực nức mùi hoa nhài, trái tim cô tràn ngập một nỗi sợ hãi không tên xen lẫn một cảm giác tê dại khó tả vừa mới nhen nhóm.