MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 3

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 3

942 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Diệp bị đánh thức không phải bởi tiếng chuông báo thức, mà bởi sự xuất hiện của một quản gia già và hai cô giúp việc. Trên tay họ là những khay gỗ đựng đầy những lọ nước hoa không nhãn mác, những hộp phấn trang điểm có thiết kế cổ điển và một xấp ảnh cũ đã sờn góc.

"Lục tổng dặn, từ hôm nay tiểu thư phải thay đổi thói quen dùng hương liệu. Đây là tinh dầu trà trắng và gỗ tuyết tùng, mùi hương duy nhất tiểu thư được phép sử dụng." – Bà quản gia nói với vẻ mặt không cảm xúc.

Tô Diệp nhìn những tấm ảnh trên khay. Đó là ảnh mẹ cô thời trẻ. Bà mặc sườn xám, tóc búi thấp, ánh mắt mang mác buồn nhưng đầy vẻ đài các. Cận Ngôn muốn cô không chỉ mặc đồ của mẹ, mà còn phải mang cả thần thái và mùi hương của bà. Cô thấy sống lưng mình lạnh buốt. Anh không cứu giúp cô, anh đang muốn "hồi sinh" một người chết thông qua cơ thể của cô.

Suốt cả ngày, Tô Diệp bị buộc phải tập đi đứng trên những đôi giày cao gót thanh mảnh, học cách rót trà bằng bộ ấm sứ mà Lục Cận Ngôn yêu thích. Mọi cử động của cô đều được ghi lại qua camera và gửi trực tiếp cho anh.

Tối muộn, khi trời lại bắt đầu đổ mưa, Tô Diệp mệt rã rời. Cô bước vào phòng tắm, hy vọng làn nước ấm có thể gột rửa đi sự ngột ngạt đang bủa vây. Cô trút bỏ lớp váy áo rườm rà, để làn nước xối xả lên cơ thể trắng ngần, thanh tân. Mùi hương trà trắng nồng nàn lan tỏa trong hơi nước mờ ảo, bám chặt lấy từng tấc da thịt cô theo yêu cầu của "người chú" ấy.

Cạch.

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên giữa tiếng nước chảy. Tô Diệp giật mình, vội vàng vơ lấy chiếc khăn tắm quấn vội lên người. Cô chưa kịp lên tiếng thì cánh cửa kính mờ của phòng tắm đã bị đẩy ra.

Lục Cận Ngôn đứng đó. Anh vẫn mặc bộ đồ công sở nhưng áo sơ mi đã tháo ba cúc đầu, để lộ lồng ngực rắn rỏi và xương quai xanh nam tính. Đôi mắt anh nhuốm màu sương khói của rượu vang, sâu thẳm và đầy nguy hiểm.

"Chú Lục... cháu đang tắm!" – Tô Diệp thốt lên, giọng run rẩy, hai tay siết chặt chiếc khăn tắm trước ngực.

Cận Ngôn không hề có ý định lùi lại. Anh bước vào không gian đầy hơi ẩm, hơi nóng từ cơ thể anh hòa quyện với hơi nước tạo nên một bầu không khí đặc quánh dục vọng. Anh tiến sát về phía cô, dồn cô vào bức tường đá lạnh lẽo.

"Chú vào đây làm gì?" – Cô nức nở, đôi mắt to tròn ngập nước.

"Tôi đến xem em có thích mùi hương mới này không." – Anh khàn giọng.

Bàn tay anh vươn ra, ngón cái vuốt ve gò má đang ửng hồng vì hơi nóng của cô, sau đó trượt xuống, chạm vào làn da vai trần còn đọng những giọt nước long lanh. Đầu ngón tay anh nóng như lửa đốt, đi tới đâu khiến cô run rẩy tới đó.

Cận Ngôn cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương trà trắng quyện với mùi cơ thể thiếu nữ thơm tho. Một tiếng thở dài thỏa mãn thoát ra từ lồng ngực anh.

"Ngoan lắm... mùi này rất hợp với em."

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống phía dưới, lướt qua xương quai xanh rồi dừng lại ngay sát mép khăn tắm. Tô Diệp hoảng sợ giữ chặt tay anh lại, nhưng sức lực của một cô gái nhỏ làm sao địch lại người đàn ông đang bị chấp niệm điều khiển.

Anh ép sát thân thể to lớn, nóng rực của mình vào cô, khiến cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và khao khát của một người đàn ông trưởng thành đang bùng cháy phía sau lớp quần tây cao cấp.

"Chú... đừng như vậy... cháu là cháu gái của chú mà..." – Cô yếu ớt van nài.

Cận Ngôn khựng lại một giây, ánh mắt anh lóe lên một tia tàn nhẫn xen lẫn si mê. Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình.

"Cháu gái? Tôi chưa bao giờ có cháu gái. Tôi chỉ có một bản sao... và tôi sẽ không để bất kỳ ai chạm vào bản sao này ngoài tôi."

Nói rồi, anh đột ngột cúi xuống, không hôn lên môi cô mà cắn nhẹ vào vành tai cô, một hành động đầy tính khiêu khích và đánh dấu chủ quyền. Sự đau đớn nhẹ kèm theo cảm giác tê dại lan truyền khắp các dây thần kinh khiến đôi chân Tô Diệp nhũn ra, cô chỉ còn biết dựa hoàn toàn vào vòng tay anh để không ngã xuống.

Sau một lúc lâu im lặng đầy ám muội, Cận Ngôn buông cô ra. Anh chỉnh lại cổ áo, nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy dưới vòi nước bằng ánh mắt thâm trầm.

"Tắm xong thì ra ngoài. Chú đợi em ở phòng làm việc."

Cánh cửa khép lại, Tô Diệp quỵ xuống sàn phòng tắm. Cô nhận ra rằng, trong căn biệt thự này, không có nơi nào là an toàn, và người chú mà cô hằng sùng bái thực chất là một con quỷ đang từng bước nuốt chửng linh hồn cô.