MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 4

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 4

837 từ · ~5 phút đọc

Tô Diệp không đến phòng làm việc như lời Lục Cận Ngôn dặn. Cô chọn cách khóa chặt cửa phòng, tắt đèn và vùi mình vào chăn, hy vọng sự im lặng có thể giúp cô trốn thoát khỏi thực tại đáng sợ. Cô muốn chứng minh rằng mình không phải là một con búp bê vô tri để anh tùy ý nhào nặn.

Nhưng cô đã lầm. Ở cái nơi gọi là Lục gia này, không có cánh cửa nào có thể ngăn cản được người đàn ông đó.

Cạch. Tiếng lẫy cửa vang lên nhẹ nhàng. Ánh đèn hành lang hắt vào tạo thành một bóng đen dài dằng dặc trên sàn nhà. Lục Cận Ngôn bước vào, trên tay vẫn cầm ly rượu Whisky hổ phách. Anh không bật đèn phòng, chỉ để không gian chìm trong ánh sáng lờ mờ của bóng đêm và tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ.

"Em tưởng trốn ở đây là có thể cãi lời chú sao?" – Giọng anh trầm thấp, không có vẻ gì là giận dữ, nhưng lại mang theo một áp lực khiến người ta khó thở.

Tô Diệp ngồi bật dậy, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác: "Cháu mệt rồi. Cháu không muốn học cách làm người khác nữa. Cháu là Tô Diệp, không phải là 'cô ấy'!"

Cận Ngôn đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi tiến về phía giường. Mỗi bước chân của anh như dẫm lên nhịp tim đang đập loạn xạ của cô. Anh ngồi xuống mép giường, sức nặng của người đàn ông làm nệm lún xuống, khiến cơ thể Tô Diệp vô thức đổ dồn về phía anh.

"Tô Diệp?" – Anh thầm thì tên cô, bàn tay thon dài đột ngột nắm lấy cổ chân thanh mảnh của cô dưới lớp chăn, kéo mạnh một cái.

Tô Diệp giật mình hét lên một tiếng nhỏ, cả người đã nằm gọn dưới thân hình to lớn của anh. Cận Ngôn chống hai tay hai bên đầu cô, khóa chặt cô trong lồng ngực mình. Mùi rượu quyện với mùi gỗ đàn hương từ cơ thể anh bao vây lấy khứu giác cô, khiến đầu óc cô bắt đầu choáng váng.

"Em có biết chú ghét nhất là gì không?" – Anh đưa tay vuốt ve đôi môi đang run rẩy của cô, ngón tay cái hơi ấn mạnh vào làn môi dưới mềm mại. "Đó là sự không ngoan ngoãn."

"Chú... chú định làm gì?"

"Trừng phạt em."

Nói rồi, Cận Ngôn không dùng bạo lực, anh cúi xuống, môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại bên tai cô và thổi một hơi nóng hổi. Bàn tay anh luồn vào dưới lưng cô, tháo rời sợi dây buộc của chiếc váy ngủ bằng lụa mà anh đã bắt cô mặc.

Làn da trần của cô chạm vào lớp vải sơ mi thô ráp của anh tạo nên một sự kích thích tột độ. Tô Diệp vùng vẫy, nhưng hai cổ tay cô nhanh chóng bị một bàn tay của anh tóm gọn, ép chặt lên đỉnh đầu.

"Đừng... chú Lục... làm ơn..." – Cô bắt đầu nức nở, cảm giác nhục nhã và một luồng khoái cảm lạ lẫm chạy dọc sống lưng khi bàn tay còn lại của anh bắt đầu mơn trớn dọc theo hông cô, tiến dần lên những vùng nhạy cảm.

"Đau sao?" – Anh khàn giọng hỏi, môi vẫn không rời khỏi vùng cổ trắng ngần của cô, để lại trên đó những dấu ấn đỏ chói đầy ám muội. "Đây là cái giá của việc bất tuân. Em càng chống cự, sự trừng phạt sẽ càng kéo dài."

Anh không đi quá giới hạn cuối cùng, nhưng anh dùng đôi bàn tay đầy kinh nghiệm của một người đàn ông trưởng thành để khơi gợi những bản năng thầm kín nhất trong cơ thể thiếu nữ ngây thơ. Tô Diệp cắn chặt môi để không phát ra những âm thanh đáng xấu hổ, nhưng cơ thể cô lại phản bội cô, nó run lên bần bật dưới mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn nồng cháy của anh.

Sự trừng phạt này tàn nhẫn hơn bất kỳ đòn roi nào, bởi nó khiến cô nhận ra mình đang dần dần bị anh thuần hóa, cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Một lúc lâu sau, khi Tô Diệp đã mệt lử, đôi mắt nhòe lệ vì sướng khổ đan xen, Cận Ngôn mới buông tay. Anh giúp cô kéo lại váy áo, vuốt lại những sợi tóc rối bời trên trán cô bằng một sự dịu dàng đến cực đoan.

"Ngày mai, chú không muốn thấy em trốn tránh nữa. Nghe rõ chưa, tiểu Diệp?"

Anh đứng dậy, cầm lấy ly rượu và bước ra ngoài như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tô Diệp nằm đó, hơi thở dồn dập, trái tim thắt lại. Cô biết mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát, một chiếc lồng mang tên "sự nuông chiều" của một con quỷ mang gương mặt của người thân.