MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 5

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 5

927 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn pha lê của sảnh tiệc khách sạn Grand xa hoa khiến Tô Diệp chói mắt. Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước giới thượng lưu với tư cách là người của Lục gia.

Hôm nay, Cận Ngôn bắt cô diện một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích, xẻ tà cao để lộ đôi chân dài trắng muốt mỗi khi bước đi. Mái tóc cô được búi cao tinh tế, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi khuyên tai phỉ thúy đắt giá. Cô đứng cạnh anh, trông không khác gì một viên ngọc quý đang bị giam cầm trong tay một vị bạo quân.

"Đứng thẳng lưng lên, đừng làm chú mất mặt." – Cận Ngôn cúi xuống, thì thầm bên tai cô. Bàn tay anh đặt trên eo cô không hề buông lơi, những ngón tay thon dài khẽ miết vào lớp vải lụa mỏng, tạo ra một áp lực ngầm.

Trong giới kinh doanh, ai cũng biết Lục Cận Ngôn là người thanh tâm quả dục, chưa từng đưa bất kỳ người phụ nữ nào đi cùng. Sự xuất hiện của Tô Diệp ngay lập tức trở thành tâm điểm của những ánh nhìn tò mò và thèm khát.

"Lục tổng, đây là..." – Một đối tác trung niên tiến lại gần, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm vào gương mặt của Tô Diệp, rồi đột nhiên sững sờ: "Hóa ra là con gái của Thanh sao? Giống quá... thực sự là quá giống!"

Cánh tay đang đặt trên eo Tô Diệp của Cận Ngôn đột ngột siết chặt. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết, bắn về phía người đàn ông kia một tia nhìn cảnh cáo.

"Ông nhìn đủ chưa?" – Giọng anh trầm đục, mang theo sát khí rõ rệt.

Người đối tác run rẩy thu hồi ánh mắt, vội vàng cáo lỗi rồi rời đi. Tô Diệp cảm nhận được sự giận dữ đang bùng phát từ người đàn ông bên cạnh. Cô không hiểu tại sao anh lại giận, nhưng sự chiếm hữu cực đoan của anh khiến cô cảm thấy khó thở.

"Chú Lục, cháu thấy không khỏe, cháu muốn ra ban công hít thở..." – Cô lí nhí.

Cận Ngôn nhìn cô một lát, rồi khẽ buông tay: "Năm phút. Đừng để chú phải đi tìm."

Tô Diệp như chim sổ lồng, vội vàng bước ra ban công vắng lặng. Gió đêm se lạnh thổi vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng sự tự do thì một bàn tay thô bạo đã nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào góc tối của ban công. Đó là gã con trai ăn chơi của vị đối tác lúc nãy, hắn ta đã theo dõi cô từ lúc vào tiệc.

"Em gái, trông em mướt mắt thật đấy. Đi với lão già Lục Cận Ngôn đó làm gì, đi với anh..."

Hắn ta chưa kịp nói hết câu, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên cùng tiếng hét thảm thiết. Lục Cận Ngôn đã xuất hiện từ bao giờ, anh bẻ quặt tay gã thanh niên kia ra sau với một lực đạo kinh người.

"Mày vừa chạm vào em ấy bằng tay nào?" – Giọng Cận Ngôn không cao, nhưng nó khiến người nghe phải nổi da gà.

Sau khi vệ sĩ lôi gã kia đi trong sự sợ hãi, không gian chỉ còn lại hai người. Cận Ngôn không nhìn kẻ kia nữa, mà quay sang nhìn Tô Diệp. Anh đẩy cô vào lan can đá, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông điên cuồng.

"Em thích được đàn ông chú ý đến thế sao? Hửm?"

"Cháu không có... là hắn ta tự tiện..." – Cô sợ hãi lùi lại, nhưng phía sau là khoảng không sâu thẳm.

Cận Ngôn tiến sát lại, đôi tay to lớn chống lên lan can, giam cô vào giữa. Anh cúi xuống, càn quét đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo, đầy mùi rượu vang và sự trừng phạt. Nụ hôn này không có sự dịu dàng, nó chỉ có sự phẫn nộ và khao khát chiếm đoạt đến tận cùng.

Mặc kệ tiếng nhạc hội thầm mờ phía sau cánh cửa kính, ở ban công tối tăm này, anh thô bạo kéo cao tà váy sườn xám của cô. Bàn tay nóng hổi của anh luồn vào bên trong, chạm vào làn da đùi nhạy cảm nhất của cô.

"Chú... đừng ở đây... người ta sẽ thấy mất..." – Tô Diệp vừa hổ thẹn vừa run rẩy, hai tay yếu ớt bám lấy bờ vai rộng lớn của anh để không ngã quỵ.

"Sợ người ta thấy sao?" – Anh cười nhạt, hơi thở dồn dập phả vào mặt cô. "Vậy thì hãy nhớ kỹ cảm giác này. Để sau này mỗi khi có kẻ nào định chạm vào em, em sẽ nhớ rằng cả cơ thể này, linh hồn này, đều đã thuộc về Lục Cận Ngôn tôi rồi."

Anh không để cô nói thêm, nụ hôn sâu hơn khiến cô nghẹt thở. Những đụng chạm xác thịt mang tính chiếm lĩnh mạnh mẽ ngay giữa buổi tiệc trang trọng khiến dây thần kinh của Tô Diệp căng như dây đàn. Cô đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác lệ thuộc tội lỗi đang dần nhen nhóm, khiến cô không thể đẩy anh ra.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ mịt, Tô Diệp hiểu rằng mình không chỉ là một bản sao, mà còn là một tù nhân trung thành nhất của người đàn ông mang danh "người chú" này.