MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 6

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 6

880 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố ở buổi tiệc, Lục Cận Ngôn trở nên im lặng một cách đáng sợ. Anh không mắng nhiếc, không to tiếng, nhưng sự lạnh lẽo bao trùm biệt thự khiến Tô Diệp cảm thấy như mình đang đi trên lớp băng mỏng.

Tối hôm sau, anh gọi cô lên tầng cao nhất của biệt thự – nơi vốn là khu vực cấm mà cô chưa bao giờ được đặt chân tới. Đó là một phòng vẽ rộng lớn với cửa sổ sát đất nhìn ra khu vườn tối sẫm. Nhưng thay vì những bức tranh phong cảnh, khắp nơi đều là những tấm toan vẽ dang dở, chỉ tạc lại bóng hình của một người phụ nữ duy nhất.

"Chú Lục..." – Cô đứng ở cửa, giọng nói nhỏ bé lạc lõng giữa không gian sực nức mùi sơn dầu và nhựa thông.

Cận Ngôn đang đứng trước một giá vẽ lớn, lưng đối diện với cô. Anh tháo bỏ áo vest, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng đã xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ những thớ cơ cánh tay săn chắc.

"Em học ngành hội họa, đúng không?" – Anh không quay đầu lại, giọng trầm thấp hòa vào tiếng mưa đang bắt đầu nặng hạt bên ngoài.

"Vâng..."

"Vậy thì hôm nay, em hãy làm mẫu cho tôi." – Anh xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt dọc cơ thể cô. "Cởi chiếc áo khoác bên ngoài ra. Ngồi vào chiếc ghế kia."

Chiếc ghế mà anh chỉ là một chiếc ghế dài lót nhung đỏ rực, đặt ngay dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Tô Diệp run rẩy cởi bỏ chiếc áo len mỏng, chỉ còn lại chiếc váy hai dây bằng lụa màu ngà – một món đồ khác mà anh đã bắt cô mặc. Chiếc váy mỏng đến mức dường như chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể nhìn thấu sự xuân thì bên dưới.

"Tư thế này không đúng." – Cận Ngôn đặt bảng màu xuống, chậm rãi tiến về phía cô.

Anh không đứng xa quan sát mà ngồi xuống ngay cạnh cô trên chiếc ghế nhung. Bàn tay anh, vẫn còn dính một chút vệt màu đỏ rực như máu, áp lên bắp đùi trắng ngần của cô. Sự tương phản giữa màu sơn đỏ và làn da trắng khiến cảnh tượng trở nên đầy dục tính và ám ảnh.

"Lưng thẳng lên, hơi ngả người ra sau... đôi môi hé mở một chút." – Anh lầm bầm, ngón tay trỏ khẽ tách cánh môi dưới của cô ra, bắt cô giữ nguyên trạng thái đó.

Cận Ngôn không dùng cọ ngay lập tức. Anh dùng những ngón tay của mình như một chiếc cọ sống, di chuyển dọc theo xương quai xanh, rồi trượt xuống lồng ngực đang phập phồng vì sợ hãi của Tô Diệp. Ánh mắt anh không nhìn vào bức tranh, mà nhìn vào phản ứng của cô. Khi thấy cô run rẩy, anh lại càng ép sát hơn, hơi thở nồng nặc vị thuốc lá bạc hà phả lên mặt cô.

"Chú... cháu thấy không thoải mái..." – Cô lí nhí, cảm giác đôi bàn tay anh đang dần lấn sâu vào những vùng nhạy cảm dưới lớp vải lụa trơn tuột.

"Họa sĩ cần hiểu rõ cấu trúc của vật mẫu mới có thể vẽ đẹp được." – Anh nói bằng giọng điệu thản nhiên nhất, nhưng hành động thì ngược lại hoàn toàn.

Bàn tay anh luồn qua eo, kéo cô sát vào lòng mình. Sự va chạm giữa cơ thể đàn ông vững chãi và sự mềm mại của thiếu nữ khiến không khí trong phòng vẽ nóng lên hừng hực. Anh bắt đầu dùng những ngón tay dính màu vẽ vẽ trực tiếp lên làn da trần của cô, những đường nét ngoằn ngoèo đỏ rực chạy dọc từ cổ xuống đến thềm ngực phập phồng.

Cảm giác mát lạnh của sơn và sự nóng bỏng từ bàn tay anh tạo nên một sự xung đột mãnh liệt trong cảm giác của Tô Diệp. Cô nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự xâm chiếm này còn đáng sợ hơn cả nụ hôn ở ban công tối qua. Nó là sự sỉ nhục, nhưng cũng là sự nuông chiều điên cuồng.

"Đừng nhắm mắt. Nhìn tôi này." – Anh ra lệnh, giọng khàn đặc.

Khi Tô Diệp mở mắt, cô thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt đen sẫm của anh – một cô gái tội nghiệp với những vệt màu đỏ loang lổ trên người, trông vừa tàn tạ lại vừa quyến rũ một cách kỳ lạ.

Trong khoảnh khắc đó, Cận Ngôn đột ngột cúi xuống, hôn lên những vệt màu đỏ trên cổ cô, tham lam thưởng thức mùi hương trà trắng hòa quyện với mùi sơn dầu. Sự đụng chạm xác thịt mang đầy tính nghệ thuật và dục vọng này khiến Tô Diệp hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn biết mình là ai, cô chỉ biết mình là bức tranh sống động nhất mà Lục Cận Ngôn muốn sở hữu cho riêng mình, mãi mãi.

Đêm đó, bức tranh vẫn chưa hoàn thành, nhưng trên cơ thể Tô Diệp đã in hằn vô số "dấu vết" mà người chú ấy đã tỉ mỉ để lại.