MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 7

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 7

761 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm dài làm "mẫu vẽ" trong phòng lạnh, cơ thể mảnh mai của Tô Diệp cuối cùng cũng đổ bệnh. Cơn sốt ập đến bất ngờ vào giữa đêm, khiến cô rơi vào trạng thái mê man, gương mặt ửng hồng bất thường, đôi môi khô khốc liên tục gọi tên mẹ trong vô thức.

Lục Cận Ngôn bước vào phòng với chiếc áo sơ mi đen tháo cúc cổ, dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày dài nhưng ánh mắt lại bừng sáng khi nhìn thấy cô gái nhỏ đang run rẩy dưới lớp chăn mỏng. Anh gạt bác sĩ ra ngoài, tự tay bưng chậu nước ấm và chiếc khăn trắng tiến lại gần giường.

"Chú... nóng quá..." – Tô Diệp lí nhí, đôi mắt nhắm nghiền, mồ hôi rịn ra trên trán khiến những sợi tóc mai dính bết vào làn da trắng sứ.

Cận Ngôn không trả lời. Anh ngồi xuống cạnh cô, đôi bàn tay to lớn, thô ráp vắt khô chiếc khăn rồi nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên gương mặt cô. Nhưng sự dịu dàng đó không kéo dài lâu. Khi chiếc khăn chạm vào vùng cổ và xương quai xanh – nơi vẫn còn vương lại những vệt màu đỏ nhạt từ đêm qua – ánh mắt anh trở nên thâm trầm và tối tăm hơn.

"Nóng sao? Để chú giúp em giải nhiệt."

Anh không gọi giúp việc, mà tự tay cởi bỏ những chiếc cúc áo ngủ của cô. Từng tấc da thịt thanh tân, nóng rực của Tô Diệp dần hiện ra dưới ánh đèn ngủ vàng mờ ảo. Trong cơn mê sảng, cô cảm nhận được một sự mát lạnh của chiếc khăn len lỏi qua lồng ngực, rồi trượt xuống vùng bụng phẳng lì. Nhưng ngay sau đó, sự mát lạnh ấy bị thay thế bởi sự nóng bỏng từ bàn tay của người đàn ông.

Cận Ngôn không chỉ lau người cho cô. Những ngón tay anh chậm rãi mơn trớn trên làn da nhạy cảm, dừng lại thật lâu ở những nơi mà anh đã từng để lại dấu vết. Sự đụng chạm này không còn là chăm sóc y tế, nó mang hơi hướng của một cuộc khám phá đầy dục vọng trên cơ thể một món đồ chơi quý giá.

"Đừng... chú Lục..." – Tô Diệp run lên, một cảm giác tê dại truyền đi khắp cơ thể dù cô đang sốt cao. Cô cố gắng khép đôi chân lại nhưng bàn tay anh đã nhanh chóng chen vào giữa, giữ chặt lấy đùi cô.

"Ngoan nào, tiểu Diệp. Chú đang giúp em mà." – Giọng anh trầm khàn, vang lên bên tai cô như một lời nguyền rủa.

Anh lấy ra một viên thuốc, nhưng không đưa cho cô uống theo cách thông thường. Cận Ngôn ngụm một hớp nước, sau đó cúi xuống, dùng môi mình truyền nước và thuốc vào miệng cô. Đầu lưỡi anh nhân cơ hội đó xâm nhập, quấn lấy lưỡi cô trong một nụ hôn nồng đậm vị đắng của thuốc và vị ngọt của sự chiếm hữu.

Tô Diệp bị nụ hôn bất ngờ làm cho tỉnh táo đôi chút. Cô nhìn thấy gương mặt phóng đại của Cận Ngôn ngay trước mắt, thấy sự si mê điên cuồng trong đôi mắt phượng của anh. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể rã rời vì cơn sốt khiến cô chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt trong cổ họng.

Nụ hôn kéo dài đến mức cô tưởng như mình sắp nghẹt thở mới thấy anh luyến tiếc rời đi. Cận Ngôn dùng ngón cái lau đi vệt nước vương nơi khóe môi cô, rồi đột ngột kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa trên lồng ngực vững chãi của mình.

"Em phải nhanh chóng khỏe lại." – Anh thì thầm vào mái tóc cô, bàn tay lại bắt đầu vô thức vuốt ve sống lưng trần của cô dưới lớp chăn. "Bởi vì một cơ thể ốm yếu sẽ không thể chịu đựng được những gì tôi định làm với em tiếp theo đâu."

Đêm đó, Lục Cận Ngôn không rời đi. Anh ôm chặt lấy cô trong vòng tay, sự ấm áp từ cơ thể anh khiến cơn sốt của cô thuyên giảm, nhưng trái tim cô lại chìm sâu hơn vào một cơn ác mộng mang tên "tình thân". Tô Diệp không biết rằng, kể từ giây phút anh chạm vào cơ thể cô khi cô yếu lòng nhất, cô đã vĩnh viễn không còn đường lui.