MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 8

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 8

836 từ · ~5 phút đọc

Cơn sốt qua đi để lại cho Tô Diệp một cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến đáng sợ. Những ký ức đứt quãng về nụ hôn truyền thuốc và vòng tay nóng rực của Lục Cận Ngôn đêm qua cứ ám ảnh cô, khiến cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh khi ngồi đối diện trên bàn ăn sáng.

"Nếu thấy khỏe hơn, chiều nay tôi đưa em ra ngoài." – Cận Ngôn thản nhiên cắt miếng bít tết, động thái thanh lịch nhưng ẩn chứa sự ra lệnh.

Anh đưa cô đến trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố. Cận Ngôn không để cô tự chọn, anh bắt nhân viên mang ra những mẫu váy kín cổng cao tường nhưng lại ôm sát đường cong, che đậy kỹ lưỡng những "dấu ấn" anh để lại trên cổ cô đêm qua.

Trong khi chờ nhân viên gói đồ, Tô Diệp xin phép đi vệ sinh để thoát khỏi ánh mắt giám sát của anh. Vừa rẽ vào góc hành lang, cô bỗng khựng lại.

"Diệp... là em đúng không?"

Một chàng trai trẻ tuổi, mặc áo sơ mi trắng giản dị, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ vui mừng tiến lại gần. Đó là Minh, bạn thanh mai trúc mã và cũng là người thầm thương trộm nhớ cô suốt những năm trung học. Sau khi gia đình cô gặp biến cố, Minh đã điên cuồng tìm cô nhưng không có tin tức.

"Anh Minh..." – Đôi mắt Tô Diệp đỏ hoe, cảm giác như gặp lại người thân duy nhất giữa mê hồn trận của họ Lục. Cô vô thức tiến lại gần, hai tay nắm lấy tay Minh. "Anh vẫn khỏe chứ?"

"Anh khỏe, anh lo cho em lắm. Em đang ở đâu? Tại sao lại biến mất như vậy?" – Minh vừa nói vừa định ôm lấy vai cô để an ủi.

Nhưng bàn tay Minh chưa kịp chạm vào áo cô, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập tới. Một bàn tay to lớn, mang theo sức mạnh nghẹt thở, nắm lấy cổ tay Minh và hất mạnh ra.

"Em quên lời chú dặn rồi sao?" – Giọng Lục Cận Ngôn vang lên, trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ tột độ.

Anh bước tới, một tay kéo mạnh Tô Diệp vào lòng, bàn tay siết chặt lấy eo cô như muốn bẻ gãy nó. Ánh mắt anh nhìn Minh như nhìn một sinh vật hạ đẳng đang cố chạm vào báu vật của mình.

"Ông là ai? Buông em ấy ra!" – Minh bất chấp sợ hãi, hét lên.

Cận Ngôn nhếch mép cười lạnh, một nụ cười không có chút hơi ấm: "Tôi là chú của em ấy, cũng là người chủ duy nhất của em ấy. Còn cậu... nếu còn muốn giữ đôi tay này để vẽ tranh, thì cút khỏi mắt tôi trong vòng ba giây."

Sự xuất hiện của các vệ sĩ áo đen khiến Minh bị ép lùi lại. Tô Diệp sợ hãi, cô biết Cận Ngôn nói được làm được, cô vội vã đẩy Minh đi: "Anh đi đi! Đừng quay đầu lại, làm ơn!"

Trên đường về, không khí trong xe Rolls-Royce đặc quánh như chì. Cận Ngôn không nói một lời, nhưng hơi thở dồn dập của anh cho thấy anh đang kìm nén một cơn bão. Vừa bước chân vào biệt thự, anh liền thô bạo lôi cô lên phòng, khóa chặt cửa lại.

"Chú... cháu và anh ấy chỉ là bạn..." – Tô Diệp nức nở, lưng cô bị anh ép chặt vào cánh cửa gỗ.

"Bạn? Bạn mà nắm tay nhau? Bạn mà nhìn nhau bằng ánh mắt đó sao?" – Cận Ngôn gầm lên, bàn tay anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của mình. "Tôi đã nói rồi, em không được để bất kỳ ai chạm vào. Em là của tôi, từ sợi tóc đến tâm hồn này, đều chỉ được thuộc về tôi!"

Trong cơn ghen điên cuồng, anh thô bạo xé toạc chiếc váy mới mua đắt tiền trên người cô. Tiếng vải rách vang lên khô khốc giữa phòng. Anh không dùng sự dịu dàng của "người chú" nữa, mà bắt đầu dùng những nụ hôn ngấu nghiến, đầy tính trừng phạt lên khắp cơ thể cô, đặc biệt là đôi bàn tay mà Minh vừa chạm vào.

Anh đè cô xuống thảm lông cừu, hơi thở nóng rực phả vào làn da đang run rẩy của cô.

"Tôi phải dạy cho em nhớ, ai mới là người em phải phục tùng."

Đêm đó, sự trừng phạt của Lục Cận Ngôn kéo dài đến tận hừng đông. Mỗi một đụng chạm đều mang theo sự giận dữ và khao khát chiếm hữu tuyệt đối. Tô Diệp khóc đến khàn cả giọng, cô nhận ra rằng, sự ghen tuông của người đàn ông này không phải là vì yêu, mà là vì anh không cho phép "bản sao" của mình bị vấy bẩn bởi bất kỳ ai khác.