MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 9

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 9

788 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trừng phạt điên cuồng ấy, biệt thự họ Lục rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Tô Diệp thức dậy với đôi mắt sưng húp và những dấu vết tím đỏ rải rác trên làn da tuyết trắng. Cô cứ ngỡ mình sẽ bị giam cầm trong căn phòng tối, nhưng trái lại, Lục Cận Ngôn lại xuất hiện với một diện mạo hoàn toàn khác.

Anh bước vào phòng, tự tay mang theo một khay trà hoa cúc mật ong ấm nóng. Gương mặt anh không còn vẻ hung bạo của đêm qua, thay vào đó là sự thâm trầm, điềm đạm như một người chú mẫu mực.

"Tiểu Diệp, dậy uống chút trà cho thanh cổ họng." – Anh ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thon dài khẽ vén lọn tóc rối của cô, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình.

Tô Diệp vô thức co người lại, đôi mắt tràn đầy vẻ sợ hãi. Sự thay đổi đột ngột này còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ của anh.

"Chú... cháu xin lỗi, cháu sẽ không gặp anh Minh nữa..." – Cô lí nhí, giọng nói khàn đặc vì khóc quá nhiều.

Cận Ngôn khựng lại, đôi mắt phượng khẽ híp lại nhưng nhanh chóng giãn ra. Anh nâng chén trà lên môi cô, bắt cô uống từng ngụm nhỏ.

"Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa. Chú biết em ở trong nhà lâu ngày nên sinh tâm lý muốn nổi loạn. Chú đã chuẩn bị một món quà cho em."

Món quà mà anh nói chính là một phòng tranh tư nhân được thiết kế ngay trong khuôn viên biệt thự, nhưng nằm ở một khu nhà kính tách biệt, bao quanh bởi rừng thông rì rào. Nơi đó đầy đủ những loại màu vẽ, toan vẽ đắt đỏ nhất thế giới. Nhưng điều khiến Tô Diệp bàng hoàng nhất là trên tường không treo tranh của cô, mà treo đầy những bức ảnh của mẹ cô – bà Diệp Thanh – trong những khoảnh khắc đời thường nhất.

"Chú muốn em vẽ lại bà ấy. Mỗi ngày một bức." – Cận Ngôn ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hơi thở nồng nàn mùi gỗ tuyết tùng. "Đổi lại, chú sẽ đưa em đi du lịch Pháp vào tuần tới. Chúng ta sẽ chỉ có hai người."

Sự nuông chiều này giống như một miếng bánh tẩm mật ngọt nhưng bên trong là độc dược. Anh không chỉ muốn sở hữu thân xác cô, mà còn muốn dùng hội họa để buộc cô phải tự tay khắc họa lại người phụ nữ anh yêu, khiến cô tự nguyện chìm đắm vào cái bóng của chính mẹ mình.

Tối đó, để "cảm ơn" món quà, Cận Ngôn bắt cô ngồi trong lòng mình khi anh làm việc. Anh không làm gì quá phận, chỉ bắt cô dùng đôi bàn tay nhỏ bé mài mực cho anh, hoặc thỉnh thoảng lại bắt cô hôn nhẹ lên khóe môi mình như một phần thưởng.

Nhưng sự bình yên ấy sớm bị phá vỡ khi Tô Diệp vô tình nhìn thấy một xấp thư cũ bị kẹp trong cuốn sổ tay của anh. Đó là những lá thư chưa bao giờ được gửi đi, đề tên người nhận là mẹ cô. Một dòng chữ viết tay mạnh mẽ đập vào mắt cô: "Thanh, nếu em không thuộc về tôi, tôi sẽ tạo ra một bản sao hoàn hảo nhất để thay thế em."

Tô Diệp run rẩy, lá thư rơi khỏi tay. Hóa ra, ngay từ đầu, sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh không phải là một sự cứu rỗi tình cờ, mà là một kế hoạch điên cuồng đã được ấp ủ từ mười mấy năm trước.

Lục Cận Ngôn bước vào, nhìn thấy lá thư dưới đất, ánh mắt anh đột ngột trở nên lạnh lẽo. Anh không giải thích, chỉ chậm rãi tiến lại gần, ép cô vào bàn làm việc, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc cô, bắt cô phải ngửa mặt lên nhìn mình.

"Em đã thấy rồi sao?" – Anh thầm thì, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ sai từ địa ngục. "Vậy thì em nên biết ơn vì em có gương mặt này. Nếu không, em nghĩ mình có tư cách đứng ở đây để tôi cưng chiều không?"

Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi cô, một nụ hôn mang đầy sự sỉ nhục và chiếm hữu. Những đụng chạm xác thịt lúc này không còn chút ấm áp nào, chỉ còn lại sự thật trần trụi: Cô chỉ là một con rối được nuôi dưỡng để thỏa mãn chấp niệm của một kẻ điên.